Thanh Hoa chuyển sang hát tự do từ năm 1987 và gây dựng danh hiệu "nữ hoàng nhạc Pháp. "Tôi tìm lối đi riêng khi hát nhạc Pháp để không lặp hình ảnh với các ca sĩ xưa nhưng hiện tại tôi muốn hoạt động nhóm nhạc. Ông Lạc Long Quân (Sùng Lãm), con của Kinh Dương Vương lấy con gái của Đế Lai là bà Âu Cơ, sinh ra trăm con trai , là tổ của Bách Việt. Đế Lai là con Đế Nghi, gọi Kinh Dương Vương là chú, cũng tức là bà Âu Cơ và Sùng Lãm là anh em họ, tức là lấy người cùng dõi. Thời ấy sinh ra ở florence (italia), florence nightingale (chim họa my của florence) được nhớ là người phụ nữ với cây đèn - the lady with the lamp, do tại một bệnh viện dã chiến bên thổ nhĩ kỳ đêm đêm người ta thấy một tiên nữ cho thuốc, vóc dáng mảnh mai, lướt qua những hành lang của bệnh viện, các bệnh nhân đang đau đớn tột cùng, lộ vẻ biết ơn mỗi khi … Đương kim Hoàng đế tuổi còn nhỏ lên ngôi, rất có hùng tài, thống trị quốc gia cực tốt, ngài và Hoàng hậu cầm sắt hòa minh, hết sức ân ái. Cho nên, nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu rất được Hoàng đế trọng dụng, từ từ thâu tóm quyền lực quân sự và chính trị, trở Nữ Hoàng trong lòng nhảy lên, lập tức giận dữ, lớn tiếng nói: "Trẫm vừa hỏi ngươi không nghe sao?" "Sư phụ hỏi cái gì?" Lạc Nam thẫn thờ, vừa rồi hắn bận ngắm nhìn nàng, thật sự quên mất nàng nói cái gì. "Hừ, chuyện của bốn lão già Thanh Đế đã bị ngươi giải quyết, muốn để trẫm lười biếng không có việc gì làm sao?" Nữ Hoàng kiên nhẫn lặp lại. Read story Tuyệt sắc phu quân thật khó khăn triền 绝色夫君太难缠 - Mạch Thiển Ly ( NP ) by HanHaWon (Đỗ Ngọc Phi) with 9,856 reads. 《 Tuyệt sắc phu quân thật khó k dé 180473 truyện liên quan dammy, hiendai, langman, ngontinh, ngọt, sung, xuyênkhông, đammỹ, kho truyện tổng hợp hay nhất zoGvB. Cảnh Quan năm thứ 36 —Đại Liệt cốc nơi Đông Phàn là biên giới giữa ba nước Diên Huyên, Minh Lôi và Hắc Nhai. Nơi đây tài nguyên khoáng sản phong phú, từ 12 năm trước, khi Diên Huyên và Minh Lôi khơi mào tranh chấp thì chiến loạn đã nổi lên không mở màn năm đó giằng co hơn 2 năm, cuối cùng do chiến lực của Diên Huyên quốc chiếm ưu thế, chiếm được hơn phân nửa thổ địa, Minh Lôi quốc chiếm được phần còn lại, còn Hắc Nhai quốc hầu như không có cách nào đặt chân vào kết quả tạm thời này. Trong 6 năm sau đó, tuy nói ba nước vì thế mà tranh chấp vô số lần, nhưng lại không hề có cuộc chiến tranh nào là bốn năm trước, tình huống khiến cho Diên Huyên quốc được lợi đã bị đánh vỡ sau khi Hắc Kỳ vương của Hắc Nhai quốc kết thúc bảy phiên cát cứ duy trì đã trăm năm. Vị Vương gia này vào lúc cuộc chiến tranh trong nước mình vừa kết thúc, đột nhiên phái Xích quân đánh Diên Huyên quốc trở tay không kịp. Thế công của Xích quân như chẻ tre, sắc bén không thể chặn, nhất là người lĩnh quân đi đánh, nghe đâu đó là Xích Nguyệt tướng quân, cánh tay phải của Hắc Kỳ vương. Dưới tay anh ta, Diên Huyên quốc liên tiếp thiệt hại ba viên đại tướng, trong có bao gồm đại tướng quân Lận Tương Huyên quốc liên tiếp thất bại, dẫn đến việc họ mất đi một mảnh đất lớn ở Đại Liệt cốc. Cuối cùng chỉ bởi Trung Đức tướng quân Vũ Văn Hạo Kỳ dẫn quân liều mạng chống cự mới có thể giữ lại được Tỉnh Khê Bồn Cốc ở phía tây Đại Liệt cốc. Trận chiến ấy, Vũ Văn Hạo Kỳ thành danh, còn Hắc Nhai quốc do thiệt hại mất danh tướng Xích Nguyện nên đã ngừng tấn công, hai nước đình thực tế, chỉ có Vũ Văn Hạo Kỳ mới biết được tại sao danh tướng Xích Nguyệt lại bị tổn hại. Cái tên kia, ngay cả da lông ông cũng chưa làm y bị thương, bản thân lại suýt nữa mất đi nửa cái mạng. Muốn ông nói thì người kia tám phần mười là có nguyên do muốn giả chết! Chẳng qua, mặc kệ chuyện của y, coi như vớ được một món lợi to, vì ông là người duy nhất thắng trận, được tăng lên ba bậc, được Hoàng thượng phong làm Trấn Cương đại tướng quân tòng nhị khí của Diên Huyên quốc bị thương tổn, Minh Lôi quốc luôn hiếu chiến tuyệt đối sẽ không bỏ qua dịp này. Vì thế nơi biên giới hai nước, khói lửa nổi lên bốn tranh kéo dài, hao người tốn của, Diên Huyên quốc liên tiếp phái binh ra biên cảnh phía đông, nhưng lại không thể ngăn cản hành động vượt biên của Minh Lôi quốc, liên tiếp mất đi vài tòa thành Lân đế vừa vội vừa giận, vài vị hoàng từ trưởng thành đều xin dẫn binh giết giặc. Hoàng thượng chấp thuận, phong Quyết vương làm chủ soái, Vũ Văn Hạo Kỳ làm phó soái, bên trong bao gồm Thái tử và bốn vị hoàng tử lãnh binh đi theo. Hoàng tộc tự mình xuất chinh, đoạt lại hai tòa thành trì, tình hình chiến đấu bắt đầu xuất hiện trạng thái giằng co, Minh Lôi quốc không thể tiến thêm một bước, Diên Huyên quốc cũng không thể đoạt lại thành trì đã bị mất đó, về đối ngoại, chúng thần trong triều đình nhất trí coi Minh Lôi quốc là kẻ thù; về đối nội, bởi vì các phái bất đồng trong việc duy trì hoàng tử, các phái đều như Hoàng thượng dự liệu, trên cơ bản đều coi Vương gia Địch Vũ Liễn mới được phong Vương, nhận sủng ái vạn phần làm cái đinh trong thế, đến năm Địch Vũ Liễn qua tuổi mười bốn, đại thần trong triều không một ai có ý kiến bất đồng, toàn bộ đề cử Liễn Vương đi sứ Ngự Phong quốc. Mọi người chí lớn gặp nhau đều muốn nàng có đi không có về, nhưng không ngờ tiểu vương gia trở về bình yên vô sự, còn hoàn thành nhiệm vụ đi sứ, làm lũ tiểu tử muốn hại người tức đến hộc diệt trừ không xong cái đinh trong mắt làm người ta cực kì kiêng kị này, mỗi người đều vắt kiệt óc mà nghĩ nhổ nó ra. Kế tiếp, mấy nhóm người đều không hẹn mà gặp cùng nghĩ tới phương án muốn Liễn vương xuất chinh. Một đứa nhỏ mới mười bốn tuổi đến chiến trường nơi đó, có một cái chết “ngoài ý muốn” là cực kì bình thường. Lý do đề cử của bọn họ rất đơn giản, Liễn vương là chân truyền võ công và binh pháp của Quyết vương, công lực đứng đầu trong nhóm hoàng tử, mà Hoàng thượng lo lắng cũng đến lúc để Địch Vũ Liễn thay thế binh quyền nên liền chấp như vậy, Liễn vương Địch Vũ Liễn mười bốn tuổi, tuổi nhỏ suất lĩnh đội ngũ tân binh xuất chinh. Ban đầu nàng bị phái tới nơi của Quyết Vương gia, chưa đến ba tháng đã bị Quyết Vương gia lấy cớ chỗ Thái tử cần trợ giúp, đưa nàng qua đó. Thái tử kiên trì được 2 tháng, đưa nàng tới nơi của Tam Hoàng tử, kế tiếp, Liễn vương cùng đội ngũ tân binh của nàng giống như củ khoai nướng bỏng tay bị người ta chuyền đi chuyền lại, ai cũng không muốn trước kia đưa ra đề nghị Liễn vương xuất chinh đã hối hận đến nỗi ruột cũng biến xanh lét rồi, muốn nói để vị tiểu vương gia sát tinh này chết trên chiến trường, vậy mà lại đưa sát tinh của nước mình xuất môn, dọa cho Minh Lôi quốc sợ đến tè ra quần, kêu cha gọi mẹ, để tiểu vương gia đoạt mất công lao của mình! Bọn họ càng thất sách hơn chính là vốn trông mong đội tân binh có thể níu chân chân tiểu vương ta thì đội ấy lại bị đứa trẻ này huấn luyện thành một đội quân tinh anh Hắc Kỳ quân chỉ nghe mệnh lệnh của Liễn Vương, khiến quân địch vừa nghe thấy đã sợ vỡ mật, khiến phe ta kinh tân binh có tổng số năm nghìn người, mới lên chiến trường được một tháng đã chết một nghìn tám trăm người, trong đó một phần tư đều chết do vi phạm quân quy Liễn vương quy định, vì vậy tiểu vương gia sát tinh đã được cải danh thành tiểu vương gia thị huyết. Ba nghìn hai trăm người còn lại không ai dám trái bất kỳ câu nói nào của Liễn vương. Cũng bởi vậy, sau ba tháng Liễn vương xuất chinh, thế giằng co hơn hai năm đã bị đánh vỡ, nhưng dù sao cũng do Địch Vũ Liễn bị người ta đuổi tới đuổi lui, thế nên phân nửa thời gian nàng đều bị hao phí cho việc dẫn binh đi lại, thế nên chiến tranh lại tiếp tục giằng co thêm hai năm, mà đến khi gần kết thúc, quân đội của Địch Vũ Liễn về cơ bản là bị người ta vất lại nơi hậu lòng của các tướng lĩnh đều rất giống nhau, chính là tiểu vương gia muốn đánh địch ở nơi nào cũng có thể miễn là đừng đi theo đội ngũ của họ là được, điều này khiến cho Địch Vũ Liễn chỉ có thể nhàm chán luyện binh cảm thấy vô cùng khó vô tình nhận được tin tức Hắc Kỳ vương của Hắc Nhai quốc mất tích, nàng chỉ thoáng cân nhắc rồi phái người đi hỏi Quyết vương nàng nên chi viện Hoàng thúc hay Vũ Văn Hạo Kỳ. Quyết vương lập tức gửi tin trả lời cho nàng đi tới nơi của Vũ Văn Hạo Kỳ. Ngay sau đó nàng lại phái người đi hỏi Vũ Văn Hạo Kỳ, nàng nên chi viện cho ông hay dẫn quân đến Tỉnh Khê Bồn Cốt để tiếp quản quyền đóng quân nơi Văn Hạo Kỳ buồn bực, nơi Tỉnh Khê chẳng hề có chiến sự, không cần thêm binh, thế nhưng để tiểu vương gia chạy đến nơi của ông thì thật giống một cơn ác mộng ập đến. Ông bối rối đành phải trưng cầu ý kiến của Thái tử điện hạ đang ở cùng một nơi với ông, kết quả là, Thái tử chẳng cần nghĩ ngợi gì đã quyết định để Địch Vũ Liễn dẫn binh tới Tỉnh Khê đóng quân, nghìn vạn lần đừng có để cậu ta tới nơi được câu trả lời vừa đúng ý mình, sau khi Địch Vũ Liễn dẫn binh tới Tỉnh Khê, việc thứ nhất nàng làm là nương theo thân phận của mình mà tiếp quản quân đóng ở đây, chuyện thứ hai là dẫn quân tấn công về phía mảnh đất mà Hắc Nhai quốc chiếm giữ ở Đại Liệt cốc kia, cố gắng giết giết giết, sau đó lại tấn công về phần đất mà Minh Lôi quốc sở đến khi Diên Huyên quốc và Minh Lôi quốc đình chiến, vào lúc đám người Thái tử đang đắc ý rung đùi với công lao chinh chiến mấy năm gần đầy của mình, ảo tưởng rằng hoàng thượng sẽ rất hài lòng, ban thưởng ra sao, thì một tin tức từ trên trời giáng xuống đã chém tan giấc mộng của mấy người, Liễn vương đã hoàn toàn chiếm đóng Đại Liệt cốc tại Đông Phàn, từ nay về sau, Đông Phàn hoàn toàn thuộc về bờ cõi của Diên Huyên muốn truy cứu tội Địch Vũ Liễn tự tiện chạy đến Tỉnh Khê thì Thái tử mới phát hiện ra rằng bản thân mình đã bị cái vị tiểu vương gia đáng ghét kia đùa bỡn. Địch Vũ Liễn không hỏi mình cần giúp đỡ ở nơi nào mà cứ hỏi câu hỏi khiến người ta phải lựa chọn, lại còn đặc biệt đưa ra hai lựa chọn. Nàng lợi dụng tâm lý đám người Thái tử không muốn nàng tới chi viện, mượn tay Thái tử, quang minh chính đại chạy tới Tỉnh Khê, còn về phần nguyên nhân khởi binh thì kệ nàng bịa thế nào, dù sao sau khi Hoàng thượng nghe được tin tức này cũng hớn hở, không chỉ để cho Địch Vũ Liễn tự chọn phủ đệ khi chuyển khỏi cung, mà còn ban thưởng không ít tiền tài và mỹ nữ, lại còn cho phép nàng chọn ba trăm người trong đội Hắc Kỳ quân của nàng làm đội hộ vệ bên mười năm ấy, toàn bộ chiến sự đã kết thúc, binh lực vùng biên cảnh bị sắp xếp lại một lần nữa, các địa phương khác lần lượt áp giải phạm nhân bị lưu đày và nô lệ đến Đại Liệt cốc ở Đông Phàn. Cũng bởi Diên Huyên quốc vốn là nơi thiếu các quặng sắt, sắp tới lại trắng trợn chuẩn bị khai thác mỏ sắt nơi đây, chế tạo binh khí nhằm tăng thế lực quân đội bên mình, lại thêm khai thác các mỏ vàng, mặt khác để có thể buôn bán vật hiếm của đất nước để giải quyết tình trạng quốc khố trống rỗng và cuộc sống của bách tính khó khăn do chinh chiến mấy năm tướng lĩnh và hoàng tử chuẩn bị quay về Yến đô đều đã khởi hành. Địch Vũ Liễn dự định phái Tiểu Phúc tử về Yến đô xắp xếp tặng phẩm của phụ hoàng và phủ đệ mới của khi đi, Tiểu Phúc tử hỏi “Vương gia, ngài muốn chọn mảnh đất nào?”Địch Vũ Liễn nhìn qua mấy chỗ phụ hoàng liệt kê trên thánh chỉ, trong đầu không nghĩ gì nhưng vẫn để Tiểu Phúc tử nói tường tận về người ở bên cạnh những nơi đến một tòa phủ đệ có hàng xóm là nhà của Vũ Văn Hạo Nhiên, dáng dấp của cậu bé khờ vốn đã quên mất nhiều năm bất chợt hiện ra trong đầu Địch Vũ Liễn. Tựa như bị ma xui quỷ khiến, nàng đã chọn tòa phủ đệ kia.“Vương gia… Ngài khẳng định? Tòa phủ đệ kia đã bị bỏ hoang rất lâu rồi, do có lời đồn người vào đó ở đều bị nguyền rủa, vả lại, gia đình ở cuối cùng ở đó là Mạc gia.”“…” Nàng trầm mặc không nói gì, nhắc đến gia tộc của mẫu phi, bầu không khí xung quanh Địch Vũ Liễn chợt giảm xuống mấy độ trong nháy mắt. Có điều, so sánh giữa khuôn mặt khờ trong trí nhớ và nhà ông ngoại chưa từng gặp mặt thì sức quyến rũ của khuôn mặt khờ lớn hơn một chút, nàng không muốn thay đổi quyết định, “Cái nhà đó đi! Nhớ là ngoại trừ màu đen, những màu sắc khác không được xuất hiện trong phủ!”“Dạ!” Hiển nhiên là người hầu hạ nhiều năm nên biểu cảm của Tiểu Phúc tử khi nghe được sự đam mê ấy cũng chẳng hề thay đổi, nhận lệnh rời đi. Chỉ là, thói quen của cậu không có nghĩ là người khác có thể chấp nhận nói Liễn Vương muốn ở bên cạnh mình, ngoài trừ Vũ Văn Dật Thần thì mọi người trong nhà họ Vũ Văn đều có cảm giác xui xẻo. Vào lúc Tiểu Phúc tử xuất hiện tại Yến đô chỉ huy tôi tớ sơn lại phủ đệ kia thì ngay cả Vũ Văn Dật Thần mấy ngày hôm nay bị ép đi cổng chính cũng cảm thấy có vẻ sự hắc ám khủng bố phủ xuống bên cạnh nhà mình rồi, ác mộng quá đi!Tiểu Phúc tử bị sai đi, Địch Vũ Liễn cũng không lập tức khởi hành quay về Yến đô, để chọn lựa những người ưu tú nhất vào đội hộ vệ thân cận của mình, nàng đã chậm mất hai tháng, sau đó trên đường trở về Yến đô, nàng lại đi tới khu vực khai thác mỏ quặng tại Tỉnh Khê Bồn Cốc chờ đợi vùng khác đưa tới một tên phạm nhân bảy năm trước bị lưu đày, nguyên Tả thừa tướng Liễu Chí Thành để xử lý một chuyện quan chỉ mang theo mười ba hộ vệ áo đen đi tới hầm mỏ, khi toàn bộ phạm nhân nô bộc tập trung lại thì thấy Liễu Chí Thành còn chưa bị áp giải tới nơi này.“Vương gia, để thuộc hạ dẫn người đi xử lý những người đó!” Phong Tử Diệu lo lắng chuyện khác, cầm dây cương, vội vàng hỏi Địch Vũ Liễn. Phong Tử Diễn đã trưởng thành dường như giống huynh trưởng của anh ta, Tiểu Phúc tử, mi thanh mục tú, thế nhưng có thêm chút khí cương dương, khiến người ta cảm giác được tư thế oai hùng hiên ngang. Thân là một trong số những thư đồng của Địch Vũ Liễn, hiện giờ anh ta là thủ lĩnh của mười ba hộ vệ áo đen, rất được nàng trọng dụng.“Không cần!” Sớm đã phát hiện ra dọc đường tới mỏ quặng bị người ta theo dõi, Địch Vũ Liễn vô tình nói. Sau đó, nàng quét nhìn đám nô lệ và phạm nhân bị tập trung lại đang quỳ mọp dưới mặt đất, nói với người phụ trách ở đó, “Được rồi, để chúng cần làm gì thì làm đi!”“Dạ!”Liễu Chi Thành vẫn chưa được đưa tới đây, vậy nàng chờ ở nơi này là được rồi, Địch Vũ Liễn đang muốn để Phong Tử Diệu đi chuẩn bị chuyện tối nay ngủ lại đây, khóe mắt lại tình cờ nhìn thấy trong số những người đó có khuôn mặt nàng thấy quen mắt, nàng đột nhiên quay đầu nhìn chằm chằm vào người mặt người nọ thấm đẫm sự tang thương, nhưng cũng là khuôn mặt Địch Vũ Liễn khắc sâu trong lòng, hận đến thấu xương. Đã nhiều năm qua chẳng tìm được tăm tích, người phụ nữ này sao lại ở cùng với đám tiện nô và phạm nhân lưu đày! Thì ra là như vậy bà ta mới không hề bị người ta tìm được sao? Mẫu phi của Địch Vũ Liễn nàng, Mạc Tương Vân! Trong mắt Địch Vũ Liễn trào lên cuồng phong bão táp, trầm giọng nói “Đưa ả đàn bà kia qua đây cho bản vương.” Đứng bên bờ hồ, Địch Vũ Liễn ngửa mặt trông lên, Si Mị đã bay mất tăm. Nàng cuối đầu xuống, không nhịn nổi lại chơi đùa với chiếc chuông nhỏ trên tấm bùa bình an đeo bên thấy vậy, Tử Địch sau lưng nàng đắc ý reo một tiếng, nếu nàng ta có đuôi, khẳng định cũng đã sớm vểnh lên, ngoắt qua ngoắt lại rồi. Nàng ta ra sức nháy mắt với tỷ tỷ của nàng, ngụ ý mình đây là thiên tài, đoán thật Tiêu thì tỏ vẻ bất khả tư nghị, tuy là từ đầu đến cuối chủ tử nhà nàng chỉ một kiểu biểu tình, nhưng hễ là người hầu hạ lâu năm bên cạnh đều hiểu rõ tâm tình của nàng hiện tại không chỉ tốt bình thườngLúc này, Tiểu Phúc Tử đi đã lâu lại về tới, bước đến bên cạnh Địch Vũ Liễn, hắn mang sự tình đã điều tra rõ cung kính bấm báo, nói “Vương gia, Vũ Văn Dật Thần đó…” chính là kẻ chặn đường ưng, hắn vốn tính nói vậy, rốt cuộc lại bị Địch Vũ Liễn chặn nhắc tới tên của cái gã vẫn lẫn quẩn trong đầu mình từ trưa tới giờ, Địch Vũ Liễn hơi nghiêng đầu, buộc miệng liền thốt ra “Đúng rồi, hôm nay hắn làm gì ở đâu?”“…,” Tiểu Phúc Tử gạt đi cảm giác thắc mắc, nghĩ là chủ tử thần thông quảng đại đã rõ chuyện mình muốn bẩm báo, lại mừng thầm vì vấn đề nàng hỏi, may mắn Tử Địch đã bảo hắn điều tra, nhờ thế mà hắn có thể đáp được, “Hồi bẩm Vương gia, nô tài nghe nói hắn vì không thể vào Ngự Y Viện, đã được người nhà an trí vào trong Ngự Lâm Quân.”Địch Vũ Liễn khó hiểu nhìn Tiểu Phúc Tử, nhếch nhếch hai hàng lông mày, từ Ngự Y Viện đến Ngự Lâm Quân, khoảng cách không khỏi có chút quá xa.“Hắn chiều này đã vào Ngự Lâm Quân, hẳn phải nằm trong đội ngũ phụ trách ở Phúc Thọ Viên.”Vậy lần này nàng có thể trông thấy mặt mũi hắn rồi! Địch Vũ Liễn không nhịn được mà nghĩ như vậy.“Có phải nên đem hắn…” trói lại, đánh đập tra khảo một phen? Tiểu Phúc Tử đang định xin chỉ thị, thì thấy Địch Vũ Liễn phất tay ngăn lại không để hắn nói tiếp.“Không cần đem hắn tới đây.” Địch Vũ Liễn đã hiểu lầm ý của Tiểu Phúc Tử, nàng lại cuối đầu xuống búng chiếc chuông vài cái, trong khi cân nhắc hiện tại hẳn nên đến Phúc Thọ Viên coi thử, chưa kịp phát giác ra mình có vẻ như hơi nôn nóng, nàng đã cất bước đi được vài bước, suy nghĩ xem có nên gọi Si Mị quay lại hay không, nàng liền ngừng cước bộ, ngửa đầu lên trời, đúng lúc trông thấy Si Mị từ đằng xa bay thế mà, nàng còn chưa rời đi chỉ chấp tay đứng bên bờ hồ, tính huýt gió, gọi ái ưng xuống thì, lại nghe thấy một chuỗi âm thanh dài, nhỏ vang lên, âm lượng không lớn, nhưng thong thả, du dương, cùng lúc, ái ưng của nàng sau khi lượn vài vòng trên trời, liền bay về hướng phát ra âm thanh từng nghĩ tới có người có thể gọi được ưng của nàng, Địch Vũ Liễn biến sắc, nổi giận hạ lệnh “Đi! Bắt tên gia hỏa đã phát tiếng gọi Si Mị đến cho bản vương!”“Dạ?” Ba người Tiểu Phúc Tử sửng sốt, không hẹn mà vô cùng kinh ngạc thốt lên, ba người lắng tai tỉ mĩ nghe, đáng tiếc, không nghe được Vũ Liễn ngoảnh lại nhìn bọn họ, phát hiện bọn hắn mặt mũi ngơ ngác, nàng nhăn mày hỏi “Các ngươi không nghe thấy âm thanh gì?”Ba người cùng lắc đầu, liền thấy Địch Vũ Liễn như đã nghĩ ra cái gì, một vẻ bàng hoàng chưa từng thấy hiện lên trên mặt nàng, đợi ba người kịp phản ứng, nàng đã thi triển khinh công, lướt qua mặt hồ, chớp mắt bỗng mất Phúc Tử phục hồi lại tinh thần đầu tiên, vội vàng kêu hai người còn lại cùng nhau đuổi Vũ Liễn sở dĩ cảm thấy bàng hoàng, là bởi vì ba người Tiểu Phúc Tử bên cạnh nàng võ công đều không kém, vậy mà cũng không nghe ra âm thanh nọ, tức thì, nàng liền trong chớp mắt hiểu ra kẻ phát ra tiếng đã dùng “Thượng huyền thiên âm” để gọi Si Mị, nếu không phải nội lực của nàng đủ cao, hẳn nàng cũng không nghe nghĩ nếu đã có năng lực gọi Si Mị đến, thì tám phần mười cùng kẻ chặn tin tức Si Mị mang theo có liên hệ, trong lòng không khỏi nổi cơn thịnh nộ, ngay tức thời lửa giận bừng bừng giết tới hướng ái ưng bay xuống, chuẩn bị xé người nào đó ra thành tám một đường, Địch Vũ Liễn cứ luôn nghĩ nếu không phải nàng phát hiện được, mai sau ví như lại kêu Si Mị đi truyền tin tức trọng yếu gì, há chẳng phải vô cùng dễ dàng để cho đối phương biết? Người có công lực bậc này, lại có thể ra vào hoàng cung, nàng cặn kẽ tính cũng không vượt quá con số mười người, không ngoài phụ hoàng nàng, hoàng thúc, ám ảnh vệ bên người phụ hoàng, vân vân, nhưng dù là những người này, cũng không ai có khả năng triệu gọi Si Mị của nàng, càng không lý do gì phải chặn tin tức của nàng. Nghĩ đến đây, nhận định kẻ này nàng không thể xem thường, nàng nhảy lên nóc nhà, trực tiếp dùng lối tắt, tăng tốc độ chạy tới chổ lúc cảm giác nàng đã đến nơi rồi, Địch Vũ Liễn dự tính từ trên nóc nhà nhìn bao quát xuống các ngõ đường, tìm tên dám cả gan làm loạn gọi ưng của mình đến. Nàng còn chưa kịp tìm, một thanh âm quen thuộc, hẳn nên nói là trưa hôm nay đã nghe qua, khiến nàng dư vị suốt cả buổi chiều truyền đến tai âm dịu dàng, dễ nghe, mang theo chút sủng nịch, chút bất đắc dĩ, còn pha chút dỗ dành, nói “Tiểu Ưng a, ngươi sao lại chạy tới chỗ này hả? Chắc chắn là Dật Tân gây sự, đuổi ngươi đi, có đúng không? Ngươi yên tâm, ta tuyệt đối không có ý đuổi ngươi, cho nên đừng có buồn, cứ theo ta về nhà đi nha!” Vũ Văn Dật Thần gọi Si Mị xuống, để cho nó đứng lên cánh tay trái mình, đùa với nó một lúc xong thì nói với Si Mị, không biết ưng kia nghe có hiểu hay không, nhưng trái lại Địch Vũ Liễn đúng lúc từ trên nóc nhà nhìn xuống nghe rất rõ nhìn nam tử ngồi chồm hổm trong một hốc nhỏ hẻo lánh, người khác khó chú ý đến, cùng với ái ưng của nàng nói chuyện, nhờ thanh âm kia và Vũ Văn Dật Tân được y đề cập tới trong lời nói, lửa giận trong lòng do đã nhận ra được đối phương là ai, liền bị tiếng cười “Hì hì” bình thường ấy dập Văn Dật Thần đứng lên, khó xử nhìn Si Mị, nói thầm “Ta phải làm sao mới có thể thần không biết, quỷ không hay mang ngươi ra khỏi cung hả? Ngươi không thể bay loạn trên kia nữa, nếu để cho Liễn Vương khủng bố nọ phát hiện được, liền nguy!”Thần không biết, quỷ không hay? Thật lớn gan, còn định trộm ưng của nàng! Người nào đó ở bên trên tức tối nghĩ. Lại nghe tới hai chữ “Khủng bố” gắn lên đầu mình, khuôn mặt người nào đó lập tức trở nên khó coi.“Nghe Dật Tân miêu tả, tiền nhậm chủ tử của ngươi không phải đáng sợ bình thường. Trưa nay ta không cẩn thận đã đắc tội với hắn, tuy ta không thấy mặt hắn, nhưng từng cơn từng cơn ớn lạnh ngoài cửa sổ truyền vào đã có thể khiến ta khẳng định hắn thực sự cực kỳ khủng bố hệt như lời đồn!” Cùng với một chú ưng nói chuyện, Vũ Văn Dật Thần đúng là không hề cố kỵ, nghĩ gì liền nói đó!Ớn lạnh? Mắc mớ gì tới nàng, cuối mùa đông, không lạnh chẳng nhẽ phải nóng mới chịu!? Hơn nữa, nàng trở thành tiền nhiệm chủ tử của Si Mị hồi nào!? Vì sao thành tiền nhiệm? Trán của người nào đó không chú ý đã nổi lên một cọng gân xanh.“Nếu lại để cho tiền nhiệm chủ tử của ngươi biết được ngươi ở chổ ta gần một tháng, tờ giấy trong ống tre nhỏ truyền tin kia cũng do ta xé, ngươi nói, hắn sẽ làm gì?”Nàng sẽ rút gân hắn, lột da hắn, cho hắn thật sự cảm nhận chổ khủng bố của nàng thử xem! Lửa giận bị dập tắt một lần nữa được nhóm lên trong lòng Địch Vũ Liễn.“Ta khẳng định mạng nhỏ khó toàn á! Kỳ thực, Liễn Vương hồi còn nhỏ hắn rất đáng yêu.”Nghe câu này, lửa giận trong lòng người nào đó có xu thế cháy nhỏ lại.“Chỉ là lạnh như băng, không thích nổi!”Sắc mặt người nào đó tăng thêm vài phần u ám.“Với lại, phẩm vị của hắn ra sao vậy a! Hồi nhỏ thì mặc một thân đen, lớn lên càng tệ hơn, bắt người chung quanh cũng một thân đen, khó coi chết được! Càng khỏi nhắc tới phủ đệ hắn chuẩn bị tới ở cạnh bên chúng ta, phủ đệ kia cũng bị hắn làm thành đen như mực. A! Thật sự là phủ đệ kia bị tàn phá đến không còn hình dạng khiến ai cũng không nỡ lòng nhìn!” Vũ Văn Dật Thần chịu không nổi mà phê bình, mỗi lần hắn đi ngang qua phủ bên cạnh liền không nhịn nổi muốn nói như nào đó đại hỏa, nàng thích màu đen trở ngại gì hắn? Vì cái gì mỗi thứ hắn phải mỗi phê bình?“Còn nữa, hắn đặt tên cũng rất kém phẩm vị, Si Mị! Ngươi nghe xem, ngươi đẹp như vậy sao có thể bị kêu bằng một quỷ danh như thế hả? Rất khó nghe a! Vẫn là Tiểu Ưng ta đặt cho ngươi đơn giản, dễ nhớ, thuận tai!”Quỷ danh!? Người nào đó có loại cảm giác suýt nữa bị tức đến ói máu.“May mà khi hắn còn bé, cái lần ta thấy hắn, đã phản ứng kịp nhanh, nghe hắn là hoàng tử, ta liền gấp rút bỏ chạy! Bằng không, để hắn tóm được, mấy năm qua đâu có ngày an ổn a!”Có ý tứ gì!? Lẽ nào hắn chạy không thành công, bị nàng bắt được, liền có nghĩa là hắn không sống yên ổn qua ngày ư? Người nào đó bắt đầu nghiến răng nghiến lợi.“Nói tóm lại, không thể để hắn tìm thấy ngươi, cũng không thể để hắn phát hiện ra ta, ta muốn bị đuổi khỏi Ngự Lâm Quân sớm một chút, có thể lánh hắn bao xa thì lánh bấy xa, Tiểu Ưng, ngươi nhớ cũng phải trốn hắn nha!”Mình hắn trốn còn chưa đủ, còn giựt giây con ưng của nàng đi bụi! Địch Vũ Liễn đen mặt vì tức.“Người trong hoàng tộc, thì phải tránh xa một chút, đặc biệt là Liễn Vương!” Thường ngày, không có người khả dĩ để cho hắn nói hết nỗi lòng, Vũ Văn Dật Thần khó tránh khỏi cùng với một chú ưng nói chuyện thỏa thích thật cuối cùng, tựa như đổ dầu vào lửa, vì sao đặc biệt là nàng!? Người nào đó phẫn nộ rồi.“Tiểu Ưng, thời gian không còn sớm, ta hãy cứ giao ngươi cho Tần Thuật thúc thúc cất giữ chắc được! Chờ tới lúc ta xuất cung, sẽ mang ngươi trở về!” Vũ Văn Dật Thần đứng dậy ló đầu ra kiểm tra một chút, phát hiện không có người nào, bèn vui vẻ ôm Si Mị đi tới chổ Quang Vũ Môn, chổ đó có Tần Thuật có quan hệ tốt với ngũ thúc của hắn, đối với hắn cũng tốt, hơn nữa canh ở nơi đó toàn người quen, chắc sẽ không nói lung tung ra tiếc hắn chú ý trái phải trước sau, duy chỉ quên phía trên, chỉ thấy Địch Vũ Liễn đứng ở trên nóc, càng nghĩ càng thấy tức, rốt cục lửa giận phun trào trong thầm lặng, Vũ ~~~ Văn ~~~ Dật ~~~ Thần! Người nào đó gào thành tiếng trong bụng, muốn bị đuổi khỏi Ngự Lâm Quân, nàng tác thành cho hắn! Thích trốn nàng phải không, muốn tránh thật xa phải không! Được, nàng không để hắn như ý!Thế là, đương lúc ba người Tiểu Phúc Tử tìm được Địch Vũ Liễn, nàng đã nhảy từ trên nóc xuống dưới. Ba người nhìn vẻ mặt chủ tử nhà bọn hắn nom tái mét, cả người tản ra sát khí, trong bụng sờ sợ nghĩ “Rốt cuộc kẻ nào xui xẻo rồi!? Mùa đông ở Yến Đô, ngày cuối năm sắp đến mà trời vẫn còn rét này vừa chập tối, sắc trời hãy còn sáng, trong phủ Vũ Văn, một thiếu niên kéo theo một nam tử trẻ tuổi cực kỳ hưng phấn đi tới phòng ngủ của Vũ Văn Dật vào trong viện, đã thấy hắn hưng phấn đến mức hét lên “Đại đường ca, đại đường ca! Ngươi biết không? Bốn ngày sau Liễn Vương hồi Yến Đô, hoàng thượng muốn đích thân khao quân!”“Khao quân? Không phải lúc mấy người tam thúc trở về, hoàng thượng đã phái người khao quân sao?” Hắn làm sao mà biết? Trong viện, Vũ Văn Dật Thần ngưng đút ưng ăn, mặt khờ lộ vẻ nghi hoặc, quay đầu lại nhìn người mới đến, thấy nhị đệ của hắn cũng tới theo, liền thân mật chào hỏi “Nhị đệ, ngươi cũng tới!”“Ừa.” Nam tử tuổi còn trẻ gật đầu, trên gương mặt nhìn so với nử tử còn đẹp hơn kia lộ ra ý cười ôn hòa. Vũ Văn Dật Luân năm nay hai mươi mốt tuổi, lớn lên giống như nương hắn, trong ba người là vị đẹp nhất. Nếu cứ theo mọi người nghĩ, cho rằng Vũ Văn Dật Thần không biết võ mà nói, thì trong ba người võ công của Vũ Văn Dật Luân là cao nhất. Bởi vì mẫu thân xuất từ thanh lâu, so ra kém người một bật, cho nên hắn năm mười lâm tuổi đã tòng quân, từ sau khi theo tam thúc hắn chinh chiến sa trường, vài năm nay vẫn luôn ở bên ngoài, ít ngày trước mới trở về, đoán chừng chờ qua hết năm sẽ cùng Vũ Văn Hạo Kỳ trở lại biên ải.“Lúc mấy người tam thúc quay về, không có Liễn Vương trong đó, cũng không có Hắc Kỵ Quân của hắn! Liễn Vương đoạt toàn bộ Đông Phiền về, công tích của hắn cao nhất, lại là nhi tử hoàng thượng sủng ái nhất, thành ra hoàng thượng ngoại lệ, tự mình khao quân! Nghe đâu Hắc Kỵ Quân đã đến bên ngoài thành rồi, chúng ta đi xem đi được không?” Nhắc đến Hắc Kỵ Quân, Vũ Văn Dật Tân liền kích động, rất muốn đi lãnh giáo một chút xem Hắc Kỵ Quân khiến địch nhân nghe mà sợ vỡ mật đến tột cùng tư thế oai hùng ra sao? “Ta đang bị cấm túc, đâu có đi được.” Vũ Văn Dật Thần ngay tức thì lắc đầu, miệng thì nói như vậy, nhưng trên thực tế là do hắn không có hứng thú với chuyện này, căn bản không muốn đi.“Ai, đại đường ca đáng thương, nhiều năm như vậy, thật không dễ gì để ngự y Sư đại nhân đồng ý cho ngươi tham gia khảo thí quy cách học đồ của Ngự Y Viện, nhưng ngươi làm sao mà vừa thi đã rớt chứ? Ôi trời!” Hành động nói không giữ miệng của Vũ Văn Dật Tân đã khiến cho đầu hắn ngay tức thời bị vị nhị đường ca của hắn cốc cho một cái đau muốn nổ lửa.“Đại ca, đừng để ý Tiểu Tân! Ta nghe cha nói đã nhờ Sư đại nhân châm chước, hắn đồng ý phá lệ tự mình khảo ngươi lần nữa, đại khái qua vài ngày nữa đi! Ngươi chuẩn bị cho tốt một chút, đến lúc đó đừng khẩn trương, như bình thường phát huy là được rồi!” Vũ Văn Dật Luân an ủi hắn mà nói.“Nga, vậy quá tốt rồi.” Vũ Văn Dật Thần nhìn đến thật thà, còn có chút ngốc nữa. Nhưng kỳ thực, bụng hắn lại đang thở dài, ai, một chút cũng không tốt, còn phải giả bộ thêm lần nữa rồi, lại bị ăn mắng thêm lần nữa rồi! Xem ra chỉ thi rớt thôi thì không xong, còn phải kiếm cách gì đó, làm một mẻ, khỏe trọn đời, để cho Sư đại nhân phát thệ đời này không cho hắn bước chân vào Ngự Y Viện mới được! Hắn phải nghẫm ngẫm lại xem nên làm cách gì!Vốn dĩ, sau năm Vũ Văn Dật Thần tiến vào thượng viện ở Quốc Tử Học mà học, ngốc danh truyền xa, mấy phu tử dạy hắn trong Quốc Tử Học mỗi khi nhìn thấy hắn nhất định sẽ lắc đầu ba cái thở dài một cái, thán hắn thật ngốc a, ngốc đến chẳng còn cần lý do! Lắc đầu là người ngốc như hắn sao có thể trở thành tông chủ của Vũ Văn tộc đây? Quá sức tưởng tượng rồi! Người của Vũ Văn Gia nhất định là một đám đầu óc có vấn đề! Vũ Văn Hạo Nhiên năm đó giận đến xém chút nữa một Phật xuất thế, hai Phật thăng thiên! *Thế nhưng, vào một ngày nào đó lúc Vũ Văn Dật Thần mười bốn tuổi, hắn cực kỳ “không cẩn thận” bị cha hắn bắt gặp hắn đang xem y thư. Vũ Văn Hạo Nhiên, người đối với trưởng tử đã gần như tuyệt vọng, sững sờ phát hiện trưởng tử của hắn tuy rằng đọc không lưu loát, nhưng đích thực có thể đọc to nội dung trong y thư, trong lòng một trận kích động, lẽ nào trưởng tử ở phương diện y thuật thì lại có khác biệt? Làm một ngự y cũng không tồi a, vạn nhất hoàng thượng bị bệnh, trị tốt bệnh hoàng thượng, khiến cho long tâm vui vẻ đến nổi được đắc sủng, chung quy tốt hơn là để hài tử này tiếp tục làm kẻ vô tích sự ở Quốc Tử Học! Hơn nữa, nghe nói thập nhị hoàng tử sức khỏe quá kém, thường xuyên sinh bệnh, Vũ Văn Hạo Nhiên liên tưởng đến mấy lời Kỳ Toán Tử tiên đoán, thấy rằng mình tính vậy hẳn không sai. Vì vậy, Vũ Văn Dật Thần liền không đến thượng viện ở Quốc Tử Học học nữa, mà bị cha hắn ném sang chổ đệ nhất ngự y Sư đại nhân làm môn hạ để học y thuật, mà mấy thứ cần phải học khác, cha hắn đã thỉnh phu tử riêng, mỗi ngày sau khi hắn từ chổ Sư đại nhân trở về sẽ dạy Văn Dật Thần cho rằng học y thuật không thể tự học, vì vậy hắn mới muốn đến chổ đệ nhất ngự y của Duyên Huyên mà học, với lại, tuyệt nhất là còn có thể học hết một lượt sách trong Ngự Y thư viện, nơi được xưng là gần như giữ toàn bộ y thư trong thiên giờ, tất cả đều đã như hắn mong đợi, mục đích đã đạt được, hắn tự nhiên phải nghĩ kế thoát thân, vạch kế hoạch để đến đầu tháng ba năm sau, tới ngày gặp mẫu thân, hắn sẽ mang theo hành trang, dẫn theo mẫu thân đào tẩu, sayounara hẹn gặp lại với cái gì mà trách nhiệm của Vũ Văn tộc, nhầm, là say goodbye vĩnh viễn không hẹn gặp lại mới đúng!Ha hả, nhịn không tới ba tháng nữa là có thể sống chung với mẫu thân rồi! Vừa nghĩ đến đó, trong lòng của Vũ Văn Dật Thần lập tức nở hoa. Ngay lúc này, tiếng hét không đồng tình của tiểu đường đệ của hắn vang đến bên tay, kéo theo lực chú ý của kẻ đã không cẩn thận đi lạc vào xử sở thần tiên là hắn trở lại“…, không được! Nhị đường ca, ta lập lại lần nữa, không cho gọi ta là Tiểu Tân nữa, ta đâu còn nhỏ nữa!? Ta đã mười tám tuổi rồi, nhi tử đã hai tuổi rồi, ta đã sớm là cha của người ta rồi!” Kêu hét náo động xong, Vũ Văn Dật Tân không cẩn thận đảo mắt qua vị đại đường ca đang nghe hắn nói. Thấy đại đường ca đứng cười ngu nhìn Văn Dật Thần lúc này ở trong lòng đang hân hoan mà cảm khán, chỉ trong nháy mắt, đường đệ nhỏ nhất đã có tiểu hài tử rồi. Nhưng Vũ Văn Dật Tân lại tự động giải thích vẻ mặt này là do trong lúc mình vô ý đã kích động đến đại đường ca rồi!Vì sao? Bởi vì cho đến tận bây giờ, Vũ Văn Dật Thần là người duy nhất trong đám đồng lứa trong Vũ Văn tộc còn chưa có thành thân, ngay cả thiếp còn chưa có nạp, thậm chí còn là trai tân, chưa được khui Vũ Văn Hạo Nhiên lúc trưởng tử mười lăm tuổi đã muốn nạp thiếp cho con rồi, nhưng mới nói sơ một chút với hắn, đã thấy mặt Vũ Văn Dật Thần hưng phấn bừng bừng, thần sắc sáng láng a! Nét mặt mong đợi của hắn biểu hiện ra có chút vui vẻ đến quá độ khiến Vũ Văn Hạo Nhiên một trận mồ hôi lạnh, thầm nghĩ nhi tử này của mình không phải là cái loại tư chất ngu độn, chính sự thì không thành, nhưng lại háo sắc chứ? Vạn nhất hắn còn chưa có tiến bộ gì, lại nạp thiếp cho hắn, để hắn nếm thử tình sự xong, trầm mê với việc này mà nói…, không được! Nữ nhân sẽ làm hắn phân tâm, qua vài năm nữa đi! Liền tức thì, Vũ Văn Hạo Nhiên vứt đi ý định thay trưởng tử nạp vài năm, đến lúc nhi tử đã mười tám tuổi, Vũ Văn Hạo Nhiên lại nổi lên ý niệm giúp nhi tử nạp thiếp trong đầu. Khi ấy, đã nhờ người tuyển giúp rồi, là tiểu thư gia đình quan lại nào đó ở Yến Đô, muốn qua vài ngày sau đến nhà gái đề thân, sau đó định ngày. Thế nhưng, sau khi hắn nói chuyện này với Vũ Văn Dật Thần, vừa khéo sao, mấy ngày liên tiếp, mỗi lần sau khi hắn hạ triều về đến nhà, bước vào cửa đập vào mắt đầu tiên chính là trưởng tử mà thường ngày nếu có thể trốn liền trốn không thấy bóng dáng kia đang dùng đôi mắt long lanh khát vọng nhìn hắn, sau đó thì lượn vòng bên người hắn, thế nào cũng không chịu đi. Luôn luôn truy hỏi lúc nào thiếp có thể quá môn, giục hắn mau đi đề thân, còn hỏi mấy loại sự tình như nàng lớn lên có đẹp cho hắn chịu không nổi chính là, trước ngày hắn đến nhà gái đề thân, trưởng tử đã bị hạ nhân của nhà nữ hài bắt được, nghe đâu tiểu tử này lúc đó leo tường muốn trèo vào phủ nhìn xem nhân gia người ta lớn lên trông như thế nào, còn không biết xấu hổ mà nói mau đổi người đi!Lúc đó, Vũ Văn Dật Thần còn rất “không nể mặt” đánh mắt về phía nhà gái, rất ủy khuất mà nói với cha hắn, “Cha, đẹp thì có đẹp, nhưng mà nàng lớn lên trên không lớn, dưới không cong! Có thể tìm thêm người khác cho hài nhi không? Dư một người cũng không sao đi!”Rất hiển nhiên, nhà gái nổi giận, mặc dù muốn bấu víu vào Vũ Văn gia tộc, nhưng gả cho con quỷ háo sắc đần độn này, lại có thể moi được cái gì tốt chứ!? Việc hôn nhân bị ngâm nước nóng, Vũ Văn Hạo Nhiên tức muốn ói máu, xấu mặt dẫn sắc quỷ đần độn nhà hắn về nghe việc hôn nhân bị nhỡ, Vũ Vân Dật Thần hờn tủi không buông tha gã cha hắn, mỗi ngày đứng trước mặt gã lầm bầm hắn mười tám tuổi rồi, hối thúc cha hắn mau đi tìm người khác cho hắn, vì vậy, Vũ Văn Hạo Nhiên phẫn nộ rồi, nhi tử này một ngày nhiễm phải nữ nhân, tuyệt đối trở thành sắc quỷ! Cái thằng đáng giận, tiến bộ thì không, lại muốn chạm nữ nhân!? Không có cửa đâu! Dù sao Kỳ Toán Tử cũng đã nói trưởng tử sau này có thê có tử, căn bản không cần lo! Vậy nên, Vũ Văn Hạo Nhiên triệt để quên đi ý niệm nạp thiếp cho trưởng tử, quyết định tiểu tử này trước khi có thể tiến vào Ngự Y Viện, đừng mong dính tới nữ nhân! Hắn còn đặc biệt hạ lệnh, không cho phép bất cứ ai mang Vũ Văn Dật Thần đi thanh lâu uống rượu hoa, không cho phép trưởng tử chạm nữ nhân, dám chạm, xem hắn có đánh gãy chân trưởng tử không!Chính bởi vì nhắc tới chuyện lấy vợ, Vũ Văn Dật Thần liền có những hành động rất không phù hợp với hình tượng khù khờ của hắn, để cho Vũ Văn Hạo Nhiên bị kích thích, căn bản không muốn nghĩ nhiều, nhưng lại cứ liên tưởng đến rất nhiều công tử quần là áo lụa trầm mê nữ sắc, khiến cho gia tộc bị suy sụp. Về sau, tuy rằng trưởng ấu có thứ tự, nhưng bởi vì trưởng tử không nên thân, không thể liên lụy cho tụi nhỏ khác, cho nên hắn ngoại lệ để nhi tử thứ hai thành thân trước. Một năm lại một năm nữa qua đi, đám tiểu bối trong Vũ Văn gia chỉ thừa lại mỗi thằng lưu manh Vũ Văn Dật Thần này là phòng không nhà trống thôi. Nhưng kết quả này chính là thứ Vũ Văn Dật Thần muốn. Hắn bị kêu là không đứng đắn a! Không uổng công hắn từ năm mười hai tuổi đã nghĩ cách để cha hắn đừng nạp thiếp cho hắn. Dựa theo nhận xét của hắn, việc không muốn làm nếu như cứ cùng trưởng bối kháng nghị, cứng rắn nói chuyện, phần lớn thời gian trưởng bối trái lại càng kiên định với chủ ý của mình hơn, cho nên, hoặc là len lén làm tới, hoặc là quá mức thuận theo, mới có thể đạt được hiệu quả như mong muốn!Chẳng qua là, hắn thì muốn như vậy, nhưng Vũ Văn Dật Tân lại không biết tâm tư đích thực của hắn, còn cứ cho rằng hắn thật đáng thương, đã từng muốn cãi lệnh Vũ Văn Hạo Nhiên, lén lút dẫn hắn đến thanh lâu ăn thịt sống, đáng tiếc là hắn không dám nghĩ lại càng cảm thấy đại đường ca đáng thương, mình nói bậy rồi, Vũ Văn Dật Tân vội vàng lái sang đề tài khác “Đại đường ca, ngươi cứ thi cho tốt! Cho dù lại thi rớt cũng không sao! Sang năm lúc ta vào Ngự Lâm Quân, ngươi đi chung đi! Ta sẽ đeo theo cha ta và đại bá, dụ cho bọn họ yên tâm, có ta ở đó, thì có thể chiếu cố lẫn nhau, không phải sợ!” Vũ Văn Dật Tân sớm đã bởi vì trong triều rất rối loạn, nên lúc hắn được bảy tuổi, đám người cha hắn đã giúp hắn từ chối làm thư đồng của thập tam hoàng tử vô tích sự, ở thượng viện Quốc Tử Học học mãi cho đến thời gian gần đây các vị trưởng bối mới quyết định cho hắn sống hảo tới sang năm thì vào Ngự Lâm ạ! Tha hắn đi, nghìn vạn lần không nên! Hắn nếu vào Ngự Lâm Quân, còn trốn thế nào a? Vũ Văn Dật Thần trong bụng lắc đầu như điên, hắn tuyệt đối không muốn! Hắn không cần phải xui xẻo như vậy chứ? Hắn phi thường không xác định nghĩ. Một con người, hai thân phận, nhưng không ai hay biết. Một người là vương gia quyền lực một tay che trời, dưới một người mà trên vạn người nhưng tính cách lãnh mạc. Trong mắt nàng việc đùa giỡn quyền mưu chỉ là trò cười. Vốn tưởng kiếp này không ai có thể bước vào trái tim nàng nhưng nàng lại can tâm tình nguyện để lòng gợn sóng vì một nam nhân khờ thường có phúc của người khờ, càng không ngờ được đó chỉ là vẻ bề ngoài của hắn. Tính cách phúc hậu thiện lương, tác phong trước sau như một vui vẻ giúp người, thấy sự tình lục đục chân có thể chạy nhanh hơn bất kỳ ai. Số mệnh đã định hắn sẽ trầm luân trong tình yêu của nàng, vậy mà trước đó hắn đã sợ tới suýt ngất đi khi nghe được thanh âm "Ta muốn ngươi" ấy. Nàng cũng vì hắn buông bỏ chấp niệm của mình chống lại ý trời chỉ mong cùng hắn hạnh kẻ khờ khạo thiện lương, vì tình yêu mà quyết định cùng nàng trở về nơi mà hắn không muốn đến, nguyện ý giúp nàng bước lên đế vị, bảo vệ nàng khỏi những mưu hại của người đời. Câu chuyện tình yêu cảm động thuộc thể loại Xuyên không, Cổ đại hấp dẫn được tác giả truyền tải đầy đủ qua tác phẩm Nữ Hoàng Đế, Khờ Phu Quân Đánh giá từ 18 lượtThể loại Cổ trang, cung đình, sủng , HETên gốc 女帝憨夫 – Nữ đế khờ phuBiên tập Ruby & Lily TrầnNguồn text ngocquynh520Số chương 30 chương/quyển, 7 quyểnMột con người, hai thân phận, nhưng không ai hay biết. Một người là vương gia quyền lực một tay che trời, dưới một người mà trên vạn người nhưng tính cách lãnh mạc. Trong mắt nàng việc đùa giỡn quyền mưu chỉ là trò cười. Vốn tưởng kiếp này không ai có thể bước vào trái tim nàng nhưng nàng lại can tâm tình nguyện để lòng gợn sóng vì một nam nhân khờ ngốc đó, kỳ thật là người tài hoa hết mực, vì không quyền không thế nên bị người đời đùa bỡn, ai cũng cho rằng hắn là một kẻ ngốc. Số mệnh đã định hắn sẽ đắm chìm trong tình yêu của nàng, ấy vậy mà lần đầu tiên nghe thấy câu "ta muốn ngươi" hắn đã sợ tới mức suýt ngất yêu đã khiến cho con người ta thay đổiMột người lãnh khốc vô tình, nguyện ý bỏ qua tất cả, bất chấp bí mật bại lộ, chỉ muốn khôi phục lại thân phận nữ nhi để hưởng thụ tình yêu đời kẻ khờ khạo thiện lương, vì tình yêu mà quyết định cùng nàng trở về nơi mà hắn không muốn đến, nguyện ý giúp nàng bước lên đế vị, bảo vệ nàng khỏi những mưu hại của người chương mới nhất Quyển 3 - Chương 21 Thời cơ thổ lộ Quyển 3 - Chương 20 Đầy trời nhắn lại Quyển 3 - Chương 19 Nước sôi lửa bỏng Quyển 3 - Chương 18 Gặp rắc rối chột dạ Quyển 3 - Chương 17 Chửi bới tình địch

nữ hoàng đế khờ phu quân