Nếu ta đừng [Am] quen nhau Một chiều hoa nắng [Dm] tươi màu Tình cờ giây phút [E] ban đầu Gặp nhau không nói [Am] nên câu. Mắt anh thầm [G] lặng nói [F] Duyên kiếp một [C] lời thôi [G] Giờ còn ghi [Dm] nhớ mãi [E] Ngày ấy quá [E/B] xa mờ. Mưa khuya buồn [Am] lê thê Điều hiu giăng khắp [Dm] lối về Còn ai đếm bước [E] âm thầm Chorus: Nghẹn ngào giây phút ta chấp nhận sống không cần nhau. Chẳng khác chi Trái Đất này làm sao tồn tại không có mặt Trời. Chỉ biết lặng nhìn em quay lưng bước đi … lòng anh thắt lại. Nghĩ đến mình sẽ không gặp lại…. Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau. Tô Trảm không nói chuyện, khởi động xe. Đi được khoảng 10 phút, Tằng Lí phát hiện đường đi không đúng: "Chú à, chú muốn đi đâu thế?" Tô Trảm thản nhiên: "Đến rồi cậu sẽ biết." Tằng Lí ý thức được vấn đề, vội la lên: "Anh cho tôi xuống xe, tôi không đi." Chúng ta không biết được rằng, khi chọn cách quay lưng bước đi, dù với tư cách gì cũng chẳng thể "hỏi thăm nhau" nữa. Năm ấy, khi cả hai chúng tôi đều còn rất trẻ, đã bỏ lỡ nhau. Tôi cứ ngỡ rằng đến một lúc nào đó sẽ có dịp gặp lại. Nhưng ngần ấy năm Dừng lại không có nghĩa là hết đam mê. Mỗi người đứng trước một ngã rẽ đều do có lý do riêng. Và khi họ dừng lại không có nghĩa là hết đam mê, mà chẳng qua họ muốn đi thử một con đường khác. Tôi cũng không ngoại lệ. Bởi vậy đến giây phút cuối Hằng vẫn rất ngây thơ. Hằng không tính toán, không thù ghét ai, rất đơn giản chứ không như các bạn trẻ bây giờ bằng mặt không bằng lòng. Có thể mấy em thế hệ sau may mắn hơn chúng tôi vì họ có phương tiện hơn, làm đẹp cũng nhiều hơn. Nếu không thể kết thúc vậy thì hãy hành động, nếu không đủ can đảm để hành động vậy thì hãy quên nó đi - thứ tình cảm mà bạn vẫn luôn cất giữ. Dạo này thời tiết thất thường thật ấy, đang nắng rồi lại mưa cảm thấy giống như cảm xúc suy nghĩ của mình vậy qfJFF7. 1. Thật đẹp [Dm] biết mấy khi [G] mới yêu nhau Càng [C] yêu lâu mới [F] biết thương đau Càng [Dm] yêu sâu mắt [E7] đẫm hoen sầu. Rồi thời [Am] gian sẽ phai màu. 2. Tình yêu [Dm] mong manh như [G] cánh hoa tàn Rơi [C] chóng vánh như [F] lá thu vàng Trách [Dm] ai phũ phàng, lỡ câu bẽ bàng Để [E7] ta vội vàng đánh mất. T-ĐK [Am] Lặng im trong [Dm] cay đắng [G] Dằn vặt trong [C] xót xa [F] Còn đâu tuổi [Dm] thanh xuân Xin [B7] trả lại ngày hôm [E7] qua. ĐK [Am] Nếu trong [Dm] giây phút ấy [G] Ta không tìm [C] thấy nhau [F] Nếu không [Dm] trao lời yêu Thì giờ [G] đây không đau đớn [E7] nhiều. [Am] Nếu trong [Dm] giây phút ấy [G] Ta chỉ là [C] thoáng qua [F] Ước sao ta [Dm] không gặp nhau Thì em [E7] sẽ hạnh phúc thế [Am] nào. 2. Tình yêu [Dm] mong manh như [G] cánh hoa tàn Rơi [C] chóng vánh như [F] lá thu vàng Trách [Dm] ai phũ phàng, lỡ câu bẽ bàng Để [E7] ta vội vàng đánh mất. T-ĐK [Am] Lặng im trong [Dm] cay đắng [G] Dằn vặt trong [C] xót xa [F] Còn đâu tuổi [Dm] thanh xuân Xin [B7] trả lại ngày hôm [E7] qua. ĐK [Am] Nếu trong [Dm] giây phút ấy [G] Ta không tìm [C] thấy nhau [F] Nếu không [Dm] trao lời yêu Thì giờ [G] đây không đau đớn [E7] nhiều. [Am] Nếu trong [Dm] giây phút ấy [G] Ta chỉ là [C] thoáng qua [F] Ước sao ta [Dm] không gặp nhau Thì em [E7] sẽ hạnh phúc thế [Am] nào. * [Dm] Dẫu biết không [G] thể quay lại [C] Dẫu biết đánh [Am] mất tương lai [Dm] Tiếc mãi năm [G] tháng bên nhau Chẳng thể quay [E7] lưng bỏ lại phía sau. Tăng tone [Am] -> [Bbm] ĐK [Bbm] Nếu trong [Ebm] giây phút ấy [Ab] Ta không tìm [C] thấy nhau [F] Nếu không [Ebm] trao lời yêu Thì giờ [Ab] đây không đau đớn [F7] nhiều. [Bbm] Nếu trong [Ebm] giây phút ấy [Ab] Ta chỉ là [C] thoáng qua [F] Ước sao ta [Ebm] không gặp nhau Thì em [F7] sẽ hạnh phúc thế [Bbm] nào. Thật đẹp biết mấy khi mới yêu nhau. Càng yêu lâu mới biết thương đau. Càng yêu sâu mắt đẫm hoen sầu. Rồi thời gian sẽ phai màu. Tình yêu mong manh như cánh hoa tàn rơi chóng vánh như lá thu vàng. Trách ai phũ phàng, lỡ câu bẽ bàng để ta vội vàng đánh mất. Lặng im trong cay đắng, dằn vặt trong xót xa. Còn đâu tuổi thanh xuân, xin trả lại ngày hôm qua. Nếu trong giây phút ấy, ta không tìm thấy nhau. Nếu không trao lời yêu, thì giờ đây không đau đớn nhiều. Nếu trong giây phút ấy, ta chỉ là thoáng qua. Ước sao ta không gặp nhau, thì em sẽ hạnh phúc thế nào! Dẫu biết không thể quay lại. Dẫu biết đánh mất tương lai. Tiếc mãi năm tháng bên nhau. Chẳng thể quay lưng bỏ lại phía sau. . •• •• •• •• •• Tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn Nhà xuất bản NXB Tân Thế Giới Trung Quốc Thời gian xuất bản:1/9/2010 đã tái bản Số chữ:135,000 Dịch giả Diệu Thương Biên tập Thúy Anh . •• •• •• •• •• . Thể loại tiểu thuyết ngôn tình, dân quốc, bi kịch Mục lục 10 chương và 2 phiên ngoại NỘI DUNG TÓM TẮT Nếu nói là bất hạnh, sao cô có thể gặp được chàng công tử hào hoa phong nhã khiến tất cả phụ nữ đều xiêu lòng Nếu nói là may mắn, sao anh lại luôn luôn đối xử thờ ơ lạnh nhạt tới cùng cực với cô Nếu nói là ghét bỏ, sao anh lại ép buộc cô kết hôn Nếu nói là yêu thương, sau khi kết hôn, sao anh lại không mảy may quan tâm tới cô… Sinh ra trong gia đình quyền quý, Mộ Dung Thanh Phong đã tình cờ cứu được Nhiệm Tố Tố ở trường đua. Mối tình giữa chàng công tử cao quý và cô gái nhà nghèo, liệu có phải là duyên phận hay là một chuỗi sai lầm? Sau cuộc tình ngắn ngủi một tháng, Mộ Dung Thanh Phong chớp lấy cơ hội sang nước ngoài, Nhiệm Tố Tố cố dằn lòng quên đi tất cả mọi chuyện. Bẵng đi bốn năm trời, khi gặp lại nhau, cô là Chúc Anh Đài oán hận đòi sống chết trên sân khấu, anh ngồi dưới xa ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp như xưa của cô. Lần gặp gỡ này khiến anh kinh ngạc khi biết đã từng có một đứa con với cô, thế nhưng cái chết của đứa trẻ cuối cùng lại khiến anh vì thương xót mà sinh lòng yêu. Dưới lời thề nguyện sống chết có nhau, cuối cùng họ cũng có thể tay trong tay kết duyên. Nhiệm Tố Tố xuất thân nghèo khó, đã đem toàn bộ tình yêu của mình dành hết cho anh. Sự khác biệt quá lớn về hoàn cảnh gia đình dần gây ra những mâu thuẫn trong cuộc sống, cuối cùng biến thành bi kịch không thể cứu vãn nổi. Sinh ly tử biệt suốt 17 năm ròng, cô và anh cùng chung một con đường xa xôi trắc trở. •• •• •• •• •• Post navigation

nếu giây phút ấy ta không gặp nhau