Xin trân thành cảm ơn các bạn đã xem video. Hy vọng các bạn có khoảng thời gian trãi nghiệm vui vẻ. Nếu các bạn có bất kỳ bộ truyện nào muốn mình làm
Tôi xoa huyệt thái dương thầm nghĩ tôi có đối tốt với mình cũng vô ích, sắp chết đến nơi rồi, còn mẹ kiếp là ung thư dạ dày thì muốn ăn gì ngon cũng không tiêu hóa nổi. Tám giờ tối mời rời văn phòng, chỉ có vị trí của tiểu Trương ở trong góc là còn ánh đèn.
Tôi Sắp Chết Rồi. Thể loại: Hiện đại, chủ thụ, 1×1, ngược luyến tình thâm, duyên trời tác hợp, trời xui đất khiến, ngược văn, thuần ngược văn, buồn nhưng không ủy mị. Chương 03. Rõ ràng đã đến giờ tan tầm nhưng tôi vẫn không muốn về. Cô thư ký có hẹn với
Bộ Xương Khô Trồng Rau Khai Hoang Dị Vực - (Chương 3) - Tác giả Tình Chung Lưu Thủy Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Tôi sắp chết rồi!" - Tuổi Trẻ Online. Tiếng kêu từ Syria: "Giúp tôi với! Tôi sắp chết rồi!" TTO - "Giúp tôi với! Tôi sắp chết rồi" là dòng tin nhắn mà tiến sĩ Nguyễn Phương Mai, giảng viên môn giao tiếp đa văn hóa tại ĐH khoa học ứng dụng Amsterdam (Hà Lan), nhận được
8.08 /10 trên tổng số 12 lượt đánh giá. Thông Tin. Giới Thiệu. D.S Chương. Tác Giả: baolavungtroi. Tình Trạng: Hoàn Thành. bé duyêntrờitáchợp hệ hiệnđại nguoc ngượcluyếntìnhthâm nguoctam oe tracông trờixuiđấtkhiến.
Tôi Sắp Chết Rồi. Đề Cử. Đọc Truyện (0) 8.11 /10 trên tổng số 18 lượt đánh giá. Thông Tin. Giới Thiệu. D.S Chương. Tác Giả: Chu Bạch.
6nOdW.
Tôi chết rồi, sẽ không thiếu bàn tay sùng đạo quẳng tôi qua rào;Once I am dead, there will be no lack of pious hands to throw me over the railing;Họ nói chuyện và ông ấy nói,“ Nếu tôi chết rồi, tại sao tôi lại cảm thấy kinh hãi như thế?”.They talk and he says,'If I am dead, why do I feel so awful?'.Tôi đã chết và phục sinh,Christ died once and resurrected once… I have died and resurrected andBà nói“ Tôi tưởng đời tôi chết rồi nhưng anh đã làm cho tôi sống lại”.My father said"I know that I am dead, but I came back to help you.".Tôi đã chết và phục sinh, và tôi không nhớ bao nhiêu lần tôi chết rồi phục sinh”.I have died and resurrected and I don't know how many times I will die and resurrect.".I would say,"Hey, do you think I'm dead or something?Họ nói chuyện và ông ấy nói,“ Nếu tôi chết rồi, tại sao tôi lại cảm thấy kinh hãi như thế?”.One says to the other,"If I am dead, why do I feel so awful?".Anh sẽ phải nói với ông taYou're going to tell him,"Mission accomplished." I'm tôi cũng tuyên bố," Tôi chết rồi, và tôi cần được tái sinh.".So I said,"I am dead, so I need to be born again.".I would say,"Hey, do you think I'm dead or something? 110“ Bây giờ thì ông đã nói Vâng;- không;- tôi vẫn đang còn ngủ- và giờ thì- giờ thì- Tôi chết rồi'”.Yes;- no;- I have been sleeping- and now- now- I am dead. 110“ Bây giờ thì ông đã nói Vâng;- không;- tôi vẫn đang còn ngủ- và giờ thì-The corpse says"Yes" and then"no" followed by"I have been sleeping- and now- 110“ Bây giờ thì ông đã nói Vâng;- không;- tôi vẫn đang còn ngủ- và giờ thì-He now said“Yes;- no;- I have been sleeping- and now-
Tôi sắp chết sĩ nói với tôi “Cậu xong rồi, hết thuốc chữa, bệnh viện không trị được bệnh của cậu đâu, cậu đi đi.”Tôi giống như bị ngũ lôi oanh đỉnh, ngồi ngây tại ngày sau bác sĩ mới ngẩng đầu, thấy tôi vẫn còn ngồi đấy, lông mày nhíu lại “Vẫn chưa đi sao?”Vẻ mặt không kiễn nhẫn, giống như thấy ruồi bọ bu quanh bánh ngọt ô mai vậy. Biểu tình kia giống như đang nói thời gian eo hẹp, sao vẫn còn chưa chạy nhanh về nhà mà chuẩn bị hậu sự?Tôi hồn xiêu phách lạc bước ra khỏi bệnh viện, đầu óc vô cùng mờ sắp chết rồi. Trong đời còn chưa có một chuyện tốt nào phát sinh mà tôi đã phải chết sao?Tôi dừng lại giữa dòng người đi đường qua lại, bi ai đến muốn khóc, nhưng nước mắt không chảy ra tên Du Hảo. Người tốt bụng Du người gọi tôi là người tốt bụng, bởi vì từ trước đến giờ tôi luôn nhẫn nhục chịu khó, chỉ cần nhờ vả sẽ sẵn sàng đáp như năm đó từ trung học lên đại học, tôi rõ ràng đã nhận được thư trúng tuyển, nhưng mẹ lại nói với tôi “Trong nhà không còn nhiều tiền, Du Thiếu con nhỏ, anh đừng có mong.”Kỳ thật tôi biết, bà bất ấy em trai học năm hai trung học, trong nhà chỉ có thể cung cấp đầy đủ cho một sinh viên, mà bà muốn để em trai học đại lòng tôi rất muốn tiếp tục đi học, nhưng rồi chỉ sững sờ trong chốc lát, rồi miễn cưỡng mỉm cười hạ giọng “Vâng, không sao, con cũng không nghĩ đến.”Tôi vừa đi làm vừa ôn tập, cuối cùng cũng kiếm đủ học phí, hai năm sau mới đi học đại năm đại học, toàn bộ công việc trong phòng ký túc từ rửa bát, nấu cơm, kể cả sáng sớm chạy đi giặt quần áo cũng đều do một mình tôi đảm nhiệm. Từ đó bọn họ có thói quen coi tôi thành chân chạy vặt, bởi vì tôi luôn yên lặng làm tốt, bọn họ cư nhiên đều bỏ qua hết thảy đạo lý hiển nhiên, ngay cả một câu “cảm ơn” cũng không buồn chính là một người tốt bụng như vậy, xá dĩ vi nhân, vô tư dâng kính, quan trọng nhất đó là chưa từng oán hận dù chỉ một luôn nhẫn nhục chịu đựng, vĩnh viễn đứng ở trong góc nhỏ im lặng mỉm cười chờ đợi, nhưng đầy bụng chua kia, nếu cảm thấy tủi thân, vẫn còn có thể tự an ủi mình người tốt luôn được báo đáp. Vậy mà bây giờ, tôi sắp đứng trên con phố tấp nập, cuối cùng cũng cười không xin nghỉ nửa ngày, buổi chiều vẫn phải về làm có thể chết, công việc lại không thể bỏ bi ai. Thật thất khi tan ca, Lucy cùng đồng nghiệp vừa nói vừa cười đi tới, đem một chồng văn kiện đặt lên bàn tôi, cười “Du Hảo, giúp một chút nhé, ngày mai phải nộp rồi.”Lúc đó trong đầu tôi vẫn còn trống rỗng, tôi nói “Nhưng ngày mai tôi cũng phải nộp bản kế hoạch.” Đó là nhiệm vụ đầu tiên sếp mới nhậm chức giao cho bĩu môi, dường như không vui. Cô nàng hơi hơi cúi người, lộ ra biểu tình của cô gái nhỏ, hai tay chắp thành chữ thập trước ngực, nũng nịu nói “Xin cậu đấy, người ta tối nay có hẹn với bạn trai. Cậu giúp tôi một lần này thôi, được không?”Tôi còn chưa kịp cự tuyệt, Lucy đã cười duyên quay người rời gái trong công ty sai bảo tôi dường như đã thành thói quen rồi. Mỗi lần có người nhờ vả, tôi chỉ có thể ngượng ngùng mà cự tuyệt. Thế rồi không biết là ai khai mào, về sau ai cũng biết Du Hảo là một người tốt bụng, nếu có công việc gì không kịp làm, chỉ cần giao cho cậu ta, cậu ta nhất định sẽ làm thay lúc tôi vì giúp các cô ấy làm mà phải trì hoãn chức vụ của chính mình, bởi vì thế, tôi bị sếp cũ mắng không ít mà hiện tại tôi sắp chết, không biết còn sống được mấy ngày nữa. Tôi không cần phải ủy khuất chính mình mà lấy lòng người khác nữa, dù sao cũng đâu có ai nhớ được lòng tốt của đó nói như thế nào nhỉ? Nhân thiện bị nhân khi, mã thiện bị nhân kỵ. Người hiền lành bị người bắt nạt, ngựa hiền bị người cưỡiBọn họ ức hiếp tôi chẳng qua chỉ vì tôi thành thật yếu đuối mà thôi. Đem tôi dẫm đạp dưới chân quá lâu mà quên mất tôi cũng có thể đứng lên, cũng có cái đầu bình thường như bọn đó, tôi chỉ làm bản kế hoạch của mình, sau đó lên giường đi ngày thứ hai, nét mặt Lucy vô cùng rạng rỡ, chắc hẳn cuộc hẹn tối hôm trước thập phần vui nàng đi tới, cầm văn kiện hôm qua đặt trên bàn tôi lên, một bên mở ra xem một bên hỏi tôi “Làm xong rồi sao? Có viết sai chỗ nào không…”Nói được nửa câu, cô nàng ngẩng đầu nghi hoặc nhìn tôi “Sao lại trống thế này?” Sắc mặc đã có chút bối trả lời “Chẳng phải hôm qua tôi đã nói rồi sao, tôi không rảnh.” Cô nghĩ tôi đang đùa hay sao?Lucy sửng sốt, sắc mặt thoắt xanh thoắt hồng lại thoắt cái trắng khắc đó tôi bỗng nhiên phát hiện, tôi thực sự rất thích cái vẻ mặt phong vân biến sắc này của cô nàng hé miệng, tự hồ muốn nói lời gì đó không êm tai, tôi lạnh lùng liếc một cái, cô lập tức im phẫn hận trừng tôi một cái, cuối cùng không cam lòng xoay người rơi đó, Lucy bị sếp mới gọi vào văn phòng ba mươi phút, sau khi đi ra lập tức chạy vào toilet khóc thêm nửa tiếng nữa, cả ngày mắt sưng lòng tôi vô cùng sảng khoái, giống như ác khí tích tụ nhiều năm rút cuộc cũng được xả ra một nghĩ, hóa ra làm người xấu lại vui vẻ như thế, vậy mà đến giờ tôi mới biết quyết tâm về sau sẽ làm một người chỉ vì tư lợi của tiếc, “về sau” của tôi quá ngắn hôm sau trong cuộc họp bỗng sếp phá lệ, thuận miệng khen tôi một câu, nói bản kế hoạch tôi làm trật tự rõ ràng, cẩn thận chu cũ chưa bao giờ khen tôi trước mặt mọi người. Ông ta không thích tôi, bởi vì tôi luôn kéo dài công việc, tính tình lại khúm núm, lại còn không biết nói chuyện, thật sự không có một điểm nào khiến người ta yêu mới từ tổng công ty tới từ tuần trước, tuổi trẻ đầy hứa hẹn, tính cách phóng khoáng, làm việc dưới tay anh ta chỉ cần năng lực là ra anh ta biết thưởng thức chẳng có gì để vui vẻ cả, tôi một chút cũng không cười vẫn phải tới nhà, Kiều tứ gọi điện cho tôi. Cậu ấy nói “Du Hảo, mai là thứ sáu, cùng đi đánh quần vợt đi.”Có một việc quên chưa nói, tôi thầm mến Kiều tứ, từ hồi đại học đến tứ tên thật cũng không phải là Kiều tứ, cậu ấy họ Kiều, khi sắp xếp thứ hạng trong phòng cậu ấy là lão tứ, mọi người đều gọi cậu là Kiều lớn hơn cậu hai tuổi, nhưng cho tới tận bây giờ cậu ấy vẫn luôn đối xử với tôi như em trai. Cậu ấy chỉ cần tùy tiện cười với tôi một cái, tâm tình tôi liền lay động, không tự chủ rõ cậu ấy chỉ đem tôi theo như tùy tùng, cậu cùng bạn bè chơi bóng, tôi chỉ có thể ngồi ở một bên thay bọn họ kiểm bóng. Mặc dù thế, tôi vẫn luôn vui mừng vô hạn, thỏa mãn vô hiện tại, tôi lại không có cái loại tâm tình niềm vui gì địch lại được bóng ma tử vong tự giễu ý nghĩ của mình, tương lai không còn dài, thời gian đối với tôi thật sự rất quý giá, tình yêu say đắm đối với cậu ấy đành phải dừng lại ở là tất cả đều vui vẻ, phải không?Tôi nói với Kiều tứ “Không, ngày mai tôi không rảnh.”Ngày hè mặt trời lớn như vậy, tôi thà rằng nằm dài trên salon xem tivi, ít nhất nội dung đặc sắc của bộ phim kia cũng có thể khiến lòng tôi nhẹ đi một tứ dường như đang cười, cậu hỏi “Hử, có chuyện quan trọng gì sao?”Bao năm qua, chuyện quan trọng nhất đối với tôi chính là cậu ấy, cậu đương nhiên cho rằng tôi sẽ tùy thời tùy lúc luôn đợi mệnh.“Ngày mai đài truyền hình sẽ phát bộ phim truyền hình mà tôi thích nhất cả ngày, vậy có được tính là quan trọng không?”“A, Du Hảo,” Kiều tứ thấp giọng cười khẽ, “Vài ngày không gặp, cậu trở nên thú vị rồi đấy.”Cậu ấy lại cho rằng tôi đang nói giỡn. Trời đất chứng giám, thành thật trung hậu như tôi, từ nhỏ đến lớn, thật sự đến tận bây giờ vẫn chưa đùa giỡn với người nào cả.“Được rồi, tám giờ ngày mai tôi qua đón cậu, đừng ngủ quên nhé.”Cậu cúp điện đương nhiên sẽ không gọi lại giải thích với cậu, tôi thực sự không muốn có gì liên quan đến tôi chứ.
Thể loại Đam mỹ hiện đại, đoản văn, NP, OEChuyển ngữ Hồ Ly Rùa"Ngày tôi biết mình sắp chết, thế giới xung quanh tôi dường như chỉ còn một màu u tối, chuyện gì cũng nhạt nhẽo giống như uống nước thân tôi hoài nghi rằng trái tim đã chết trước cơ thể ngay khoảnh khắc bác sĩ công bố bệnh của tôi. Tôi chẳng còn là tôi này đây, tôi chỉ là một cái xác không hồn tên Du Hảo"
Tác giả Đông Bắc Bắc Edit Sâm 15. Tôi bắt đầu hóa trị lần nữa. Sau khi kết thúc lần hóa trị thứ hai, bác sĩ Trần lại cho tôi một đóa hồng hoa. Tôi hỏi anh bông này cũng là bệnh nhân của anh cho anh à? Anh bảo không phải, tôi mới hỏi nó từ đâu ra. Anh nói đây là đặc biệt thưởng cho tôi, vì tôi rất dũng cảm. Tôi hài lòng ôm bông hồng hoa đi ngủ, khi ý thức mơ hồ, hình như có người chạm vào tóc tôi. Tôi muốn mở mắt ra hỏi bác sĩ Trần vì sao lại xoa đầu tôi, nhưng tôi mệt quá, không kịp mở mắt đã ngất đi mất rồi. 16. Sau khi hóa trị thì tóc tôi rụng nhiều vô kể, thế nên tôi cạo trọc đầu luôn. Trước khi cạo tôi nhờ Hàn nữ sĩ chụp cho tôi một tấm hình, đặt nó làm hình nền điện thoại để khi nào tôi nhớ mái tóc của mình là có thể thấy ngay lúc mở điện thoại. Cạo xong đầu, tôi trở về phòng bệnh rồi chụp một bức tự sướng gửi cho cô bạn nối khố của tôi. Chẳng mấy chốc mà nó gọi điện cho tôi. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao, nhưng trong khoảnh khắc nhận điện thoại, tự dưng tôi rất muốn khóc. Nước mắt tôi lập tức tuôn trào, tôi “alo” trong tiếng nấc nghẹn ngào. Nhưng người bạn chung sịp này của tôi có lẽ không nghe thấy tiếng nghẹn ngào, bởi vì vừa nối máy nó đã cười há há há há tươi như hoa, hỏi tóc tôi làm sao thế. Lòng tôi dâng lên đủ loại cảm xúc phức tạp, vừa định kể cho nó nghe về bệnh tình của mình thì đột nhiên nó bắt đầu phàn nàn rằng hôm nay nó phải uống tổng cộng năm cốc trứng gà đánh sữa, no căng bụng chết đến nơi rồi. Lời tôi định nói bị chặn đầu môi, mà lúc này những giọt nước mắt còn cố tình tuôn rơi một cách khó xử. Nó nói tiếp – Ôi, mày không biết đâu, tao ở cữ chỉ ngồi thôi mà cũng phiền chết đi được. Mẹ chồng tao ngày nào cũng bắt tao uống trứng gà đánh sữa, giờ tao thấy trứng là thấy buồn nôn rồi. – À. – Tôi đáp một tiếng. Nó than về thói mê tín phong kiến của mẹ chồng, ngày nào cũng bắt nó ăn đủ thứ nó không muốn, còn không cho nó tắm rửa, nó muốn gội đầu thôi cũng phải lén lút gội nhân lúc mẹ chồng vắng nhà. Tôi giơ điện thoại, nghe nó than vãn về cuộc sống của nó. – Ầy, không nói chuyện với mày nữa, hôm nay tao bị căng sữa, còn bị sốt khó chịu lắm. Đợi hôm nào khỏe rồi nói chuyện với mày sau nhé. Tôi cúp điện thoại, sờ lên nước mắt đã khô trên mặt, đột nhiên rất muốn cười. 17. Tôi với nó là bạn cùng lớp từ nhỏ, lúc đó tôi mới biết mình thích con trai nên có ác cảm khó hiểu với tất cả những người cùng giới. Tôi tình cờ kết bạn với nó, một người cũng không được con gái thích. Có điều lên cấp ba chúng tôi không học cùng trường nữa, lên đại học thì hai trường cách nhau hơn những 2000km. Hàng năm chúng tôi chỉ có thể gặp nhau vào kỳ nghỉ hè và nghỉ đông, nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến tình cảm của bọn tôi. Sau khi tốt nghiệp thì nó quay về kết hôn, không lâu sau đó nó có thai và sinh ra một bé trai. Còn tôi đã đến nơi khác sau khi tốt nghiệp, thuê một căn nhà đơn nhỏ, sống cuộc sống đi làm từ 9 giờ sáng tới 5 giờ chiều vô nghĩa. Hiện giờ nó đang sống một cuộc đời mới vừa gay go nhưng rất hạnh phúc, và tôi cũng đang chuẩn bị tinh thần để đối mặt với cái chết mỗi ngày. 18. Nó rất không hài lòng với việc tôi chuyển nhà đến nơi khác, vì làm vậy thì chúng tôi sẽ hiếm khi được gặp nhau. Nhưng từ khi nó có thai, cho dù tôi về quê thì bọn tôi cũng ít khi gặp nhau. Chưa kể bây giờ nó vừa đẻ xong, còn chưa hết tháng ở cữ. Đây cũng là lý do vì sao tôi không nói ngay với nó khi biết tin mình bị bệnh. Hiện tại nó đã có gia đình nhỏ của riêng mình, mặc dù cuộc sống cũng gà bay chó sủa lắm nhưng nó rất hạnh phúc. Tôi viết cho nó một bức thư, nhờ Hàn nữ sĩ đưa cho nó sau. Hàn nữ sĩ không hỏi khi nào đưa nó, chỉ yên lặng giữ lá thư. 19. Viết thư xong, tôi chợt nhớ ra một chuyện. Tôi hỏi Hàn nữ sĩ – Mẹ có biết mật khẩu thẻ ngân hàng của con không? – Mẹ biết. Tôi ngạc nhiên. – Sao mẹ lại biết? – Tất cả mật khẩu của con đều là sáu số cuối chứng minh thư của ba con, sao lại không biết được? Tôi ngẫm nghĩ, thấy Hàn nữ sĩ nói đúng lắm. Không cần biết đó là thẻ ngân hàng hay thẻ linh tinh nào đó, ngay cả điện thoại cũng đều có cùng một mật khẩu, đó là sáu số cuối chứng minh thư của ba tôi. Thực ra tôi học được thói quen này từ Hàn nữ sĩ, tất cả mật khẩu của Hàn nữ sĩ cũng là sáu số này. Kết quả là tôi thường xuyên quẹt trộm thẻ của mẹ. Tôi hỏi Hàn nữ sĩ – Lúc ba ra đi mẹ có cảm giác gì? – Trời như sập xuống. Tôi muốn an ủi mẹ – Qua nhiều năm vậy rồi, chẳng phải trời vẫn chưa sập xuống đấy sao. Hàn nữ sĩ thở dài – Ừ, nhưng hình như bây giờ nó sắp sập thật rồi. 20. Hôm nay tôi phải trị một cái gọi là gai xương. Tôi tra trên mạng rồi, người ta nói nó đau lắm. Điều này làm tôi cực kỳ lo lắng, đêm hôm trước tôi gần như không ngủ được. Khi bác sĩ Trần tới kiểm tra phòng vào buổi sáng, tôi lén túm chặt góc áo anh, anh khom lưng khẽ hỏi tôi làm sao vậy. – Hôm nay tôi phải làm gai xương. – Tôi nói với anh. Bác sĩ Trần gật đầu – Tôi biết, sao vậy? – Làm xong gai xương sẽ có hồng hoa chứ? Bác sĩ Trần xoa đầu tôi – Hôm nay tôi không mang hồng hoa đến, nhưng ngày mai sẽ mang bù đến cho cậu. Tôi gật đầu hài lòng, buông áo anh ra. Bác sĩ Trần sửa sang lại quần áo, sắc mặt nghiêm nghị đi ra khỏi phòng bệnh, dẫn theo một đám người không biết là bác sĩ hay y tá, nhìn trông rất là uy phong. 21. Gai xương không đau lắm, cũng không phải, thực ra là rất đau, nhưng với tôi hiện giờ thì không coi là quá đau. Mà lúc đau là sau khi làm xong. Sau khi làm gai xương, xương cốt của tôi đau không tả nổi, đặc biệt là phần mông, tôi không thể cử động được, cảm giác như nó nổ tung mất rồi. Tôi nằm sấp trên giường, ngẩng đầu nhìn bác sĩ Trần trước mắt – Tại sao trước khi nhập viện tôi không thấy đau chỗ nào, mà sau khi nhập viện và bắt đầu trị liệu thì thấy chỗ nào cũng đau vậy? Bác sĩ Trần nhìn tôi – Cậu đau ở đâu? – Mông đau. – Chỗ xương chậu à? – bác sĩ Trần nói – Đây là hiện tượng bình thường, sau hai ngày cơn đau sẽ biến mất. Một lúc sau tôi lại nói – Ngực cũng đau. Bác sĩ Trần bỗng dưng trở nên nghiêm túc, hỏi tôi cơn đau bắt đầu từ khi nào. – Mới hai ngày nay, hay là do tôi ngủ sai tư thế? Bác sĩ Trần ngồi quỳ xuống nhìn thẳng vào mắt tôi – Có thể, nhưng để đề phòng tôi sẽ kiểm tra cho chắc chắn. Tôi thở dài, hơi hối hận vì đã nói cho anh rằng ngực tôi đau, bởi vì vẻ mặt lúc này của anh nhìn đau lòng quá. 22. Bác sĩ Trần hẹn Hàn nữ sĩ nói chuyện, giống như giáo viên gọi phụ huynh đến nói chuyện ấy. Hàn nữ sĩ hơi khẩn trương, thậm chí còn chỉnh lại tóc tai mới đứng dậy đi đến văn phòng của bác sĩ Trần. Chẳng mấy chốc mẹ đã quay lại rồi, hốc mắt đỏ bừng. – Sao mẹ lại khóc rồi, có phải bác sĩ Trần nói xấu con trước mặt mẹ không đó? – Tôi nằm sấp hỏi mẹ. Hàn nữ sĩ ngồi bên giường tôi, xoa xoa cái đầu bóng loáng của tôi rồi bảo – Bác sĩ Trần khen con dũng cảm lắm. – Anh ấy khen con mà sao mẹ lại khóc? Có phải hồi nhỏ không có giáo viên nào khen con nên tự dưng có người khen làm mẹ cảm động ghê gớm không? Hàn nữ sĩ vỗ bộp cái vào đầu tôi, tiếng còn khá véo von đấy. Vỗ xong, nước mắt mẹ lại trào ra, như thể mẹ mới là người bị đánh chứ không phải tôi. Tôi thở dài, hỏi đầu trọc rồi có phải cảm giác không tốt không, cảm giác không tốt cũng không đến mức khóc mà, mẹ đừng khóc, đợi sau này tóc con mọc dài ra lại cho mẹ đánh tiếp. Hàn nữ sĩ lơ tôi rồi, chắc là không muốn nhìn thấy tôi, đứng dậy ra khỏi phòng. Có lẽ mẹ lại chạy ra cầu thang khóc thầm rồi. 23. Thật ra tôi cũng biết bác sĩ Trần nói gì với Hàn nữ sĩ, chẳng qua là hiệu quả hóa trị không mấy khả quan, hiệu quả điều trị không rõ ràng các thứ. Không cần bác sĩ Trần nói, tôi cũng có thể tự cảm nhận được. Mấy ngày này, không chỉ đau mông, đau ngực mà các xương khác trong cơ thể cũng lần lượt đau đớn, đau đến mức đêm tôi không ngủ được. Hôm nay tôi còn phát hiện có vết bầm ở bắp chân, tôi không đụng vào đâu cả nhưng vết bầm nhìn rất to và đáng sợ. Tôi biết là tôi sắp hết pin rồi. 24. Để chào đón cho việc hết pin, tôi phải làm công tác chuẩn bị thật tốt. Tôi dọn sạch mấy nghìn bài đăng trên Weibo và vòng bạn bè, cũng như mấy bộ phim ngắn lưu trữ trên máy tính của tôi, lòng đau như cắt mà ném chúng vào thùng rác. Còn lại tài sản không nhiều cũng chia đều ra. Tôi để lại một ít đồ sưu tầm trong nhiều năm cho bạn trên mạng mà tôi đã quen biết từ lâu, bọc chúng lại rồi điền địa chỉ, nhờ Hàn nữ sĩ gửi đi giúp tôi sau khi tôi rời đi. Rồi tôi đi tìm chủ nhà để trả nhà, chủ nhà thấy cái đầu trọc lóc của tôi, dù chưa hết hạn hợp đồng thuê nhưng chủ nhà có lòng tốt trả lại tiền cọc cho tôi. Tự nhiên có tiền không chính đáng, dù số tiền không nhiều nhưng tôi vẫn vui vẻ dẫn Hàn nữ sĩ đến một quán ăn Quảng Đông mà tôi muốn đi từ lâu nhưng ngại đắt. Sau khi ăn no nê mấy lồng sủi cảo, tôi trở lại phòng bệnh và bắt đầu công việc cuối cùng, đó là chọn một tấm ảnh đẹp trai để làm di ảnh. 25. Bác sĩ Trần cũng tham gia vào công đoạn chọn di ảnh. Lúc đầu anh còn lạnh mặt mắng tôi vô vị, sau đó chỉ vào một bức ảnh trên màn hình máy tính, bảo tấm này không tệ. Bức anh chọn được chụp khi tôi còn học đại học. Ngày đó tuyết rơi dày đặc, dù tôi là người miền Bắc nhưng đó là lần đầu tôi thấy tuyết rơi dày như vậy ở vùng Đông Bắc nên tôi phấn khích chết đi được. Tôi mặc một chiếc áo phao màu đỏ, cộng thêm khăn quàng đỏ chạy trên nền tuyết, cười như một thằng khờ nhờ bạn cùng phòng chụp cho tôi một tấm. Tôi phóng to bức ảnh để nhìn kỹ hơn, đúng là khá đẹp đấy. Bác sĩ Trần có con mắt tinh tường ha. Vậy quyết định chọn tấm này làm di ảnh nhé. 26. Hôm nay suýt nữa thì qua đời, bác sĩ Trần cấp cứu hồi lâu mới cứu được tôi về. Lúc tôi trở về từ Quỷ Môn Quan, vừa mở mắt là thấy khuôn mặt vô cùng anh tuấn của bác sĩ Trần, đẹp đến nỗi tí nữa tôi lại đi mất. – Cảm thấy thế nào rồi? – Bác sĩ Trần hỏi tôi. – Tốt lắm, em vừa gặp ba. Trông ba vẫn như đang độ tuổi 30 ấy, chằng già đi tí nào cả. Hàn nữ sĩ bên cạnh bật khóc. Tôi nháy mắt với bác sĩ Trần, nhỏ tiếng bảo – Anh khuyên mẹ em đi, bảo mẹ đừng khóc, khó nghe lắm. Bác sĩ Trần đeo máy trợ thở cho tôi, bảo tôi hãy nghỉ ngơi thật tốt, sau đó đỡ Hàn nữ sĩ ra khỏi phòng bệnh. Dù mới tỉnh dậy không lâu, nhưng chẳng mấy chốc tôi lại chìm vào giấc ngủ. Không biết lần này có thể gặp được ông già thân yêu nhà mình không. Nếu có thể gặp được ba, tôi muốn hỏi xem cuộc sống dưới đó thế nào, tôi xuống đó rồi sẽ có nhà để ở chứ? Hết chương 2 Chương trước Chương sau
tôi sắp chết rồi