Huyện Cần Giờ - TP HCM: Những đứa trẻ lặn ngụp kiếm sống. Là cư dân vùng đất hoa lệ nhưng các em chưa bao giờ được nhìn thấy xe hơi, không biết đến khái niệm công viên và hoàn toàn xa lạ với cụm từ… "rạp chiếu bóng". Gắn liền với những năm tháng tuổi thơ cần
Trong xã hội ngày nay, có không ít những đứa trẻ "không chịu lớn", được cha mẹ cưng chiều "nước đưa tận tay, cơm đưa tận miệng". Nhiều bậc cha mẹ có con như vậy cũng đau buồn cũng than thở đó, nhưng đâu lại vào đấy, vẫn làm tất cả mọi việc cho con. Rốt cuộc là không chịu "nhẫn tâm" buông tay.
Ở phương Tây người ta dùng cái tên Peter Pan để chỉ những người không bao giờ chịu lớn. Họ là những người luôn đắm chìm trong ảo tưởng của bản thân và không dám bước ra đời thực một lần. Chắc các bạn đã quen với câu nói này: "Trông đứa bé kia tiềm năng đấy". Tiềm năng là một thứ không có thật, chúng là giả định mà thôi.
Riết rồi bọn trẻ coi mình là tất cả, giáo viên chỉ là cho có thôi. Những đứa trẻ ngoan thì ngoan, còn những đứa phá phách, đánh nhau, chửi thề thì vẫn vậy. Trẻ hư do cha mẹ. Ẩn danh: Còn đâu nữa công cha nghĩa mẹ ơn thầy! Thật đau lòng.
Chính đứa trẻ tạo nên người lớn, và không người lớn nào tồn tại mà không được tạo nên từ đứa trẻ trước kia. - Maria Montessori Hòa bình là điều mà con người ai cũng muốn, và hòa bình có thể đến với nhân loại thông qua trẻ nhỏ. - Maria Montessori Đừng bao giờ giúp đứa trẻ với việc mà nó cảm thấy mình có thể thành công. - Maria Montessori
Nếu đứa trẻ chưa tìm ra niềm đam mê, khả năng cao chúng sẽ lựa chọn con đường mà bố mẹ vạch ra. Sự lựa chọn này có thể trở thành một sai lầm lớn trong cuộc đời của chúng. Để tránh tránh điều đó, cha mẹ không nên tạo áp lực quá lớn cho con và để chúng tự
Hãy để trẻ nhìn thấy sự khó khăn của thế giới người lớn. Tôi xem một đoạn video, lúc 2 giờ sáng, cậu bé vẫn thức khuya để chơi game. Người cha không nói gì và dắt cậu bé đi dạo trên phố. Hóa ra cửa hàng buổi sáng đã lên đèn, chợ sáng đã nhộn nhịp hẳn lên, những người bán rau cũng bắt đầu làm việc.
cA9f. Vương Thảo Vy Mình ngồi viết những dòng này khi nhà kế bên đang vang lên tiếng hát của những đứa trẻ được nghỉ học do tin bão. Chắc đã lâu rồi mình quên mất mình từng là đứa trẻ thích chạy nhảy, thích hát hò, thích rong chơi với chính mình như thế nào. Thế là mình cùng đám nhóc đó làm một chuyến hành trình đến nơi mà tụi mình có thể tự tạo ra niềm vui mà không cần tìm kiếm ở đâu xa xôi. Nơi đó có tên là La Vie Est Belle hay Cuộc Sống Tươi Đẹp. Cách Sài Gòn 130 km về phía Đông, sau chuyến đi gần 4 tiếng rưỡi, tụi mình đã đến La Vie Est Belle vào một buổi trưa trời xanh trong và nắng đẹp, đúng nghĩa là rất đẹp. Đến nhà chẳng có ai tiếp đón, vì ông bà chủ mắc đi dọn phòng, thay ra giường chuẩn bị cho đám tụi mình và một số vị khách nữa trú ngụ mùa Nô-en năm nay. Đến ngay giờ trưa, nên chỉ cần phụ chú đầu bíp chút đỉnh là tụi mình đã có luôn một bữa cơm toàn rau xanh, đậu hủ thơm và nấm ngon. Cơm nước xong xuôi, cả đám vô rửa chén. Lần đầu tiên biết đến việc có thể dùng tro để rửa chén, mặc dù hơi cực vì tro không có tính tẩy rửa mạnh như hóa chất, nhưng rất là vui vì cả đám ngồi cùng rửa cùng nói nhảm với nhau. Tụi mình chọc một anh trai quê có giọng không phải giọng thành phố, mà giờ cứ mỗi lần nghĩ tới là lại thấy mắc cười dã man, nào là sắp xíp, đim, liu khiu. À dĩ nhiên là chọc trong sự tự nguyện của hai bên vì ai cũng thấy vui. Rồi tụi mình xếp hoa sen để làm hoa đăng, mà tình hình là chưa được sử dụng do tụi mình còn nhiều trò chơi khác quá. Trong khi xếp hoa sen thì một đứa trong đám đã nghĩ về trò Đông Tây Nam Bắc do cách gấp cũng khá giống, thế là tụi mình làm ngay 1 cái ĐTNB đẹp ra trò, rồi nghĩ ra hàng tá ý tưởng để viết vào ĐTNB chuẩn bị cho tối nay. Một đám ngồi xếp hoa đăng, một đứa ngồi lọ mọ viết vì chỉ có đứa đó đóng vai trò tiên tri nên chỉ mình nó được biết những điều trong ĐTNB. Lục tục gấp hoa một hồi đến giờ tập yoga, trong đám có 2 đứa đã quá rành rẽ với các động tác yoga, 2 đứa thì mới tập, một đứa còn lại dở dở ương ương là mình. Nên được một phen mắc cười khi có dịp coi một bên là các động tác dẻo hết sức dẻo, còn một bên thì chập chững như em bé. Biết là tập yoga thì chỉ nên để ý bản thân mình thôi, nhưng mình không thể nhịn được cái sự hài hước này. Tập yoga xong mấy đứa ra bờ sông chơi xích đu và ngắm nghía cái cỗ xe trượt qua sông. Trong khi một anh trong đám đang nói là anh muốn thử qua thì một anh còn lại đã lầm lầm lì lì leo lên xe và thả dây cho đẩy đi, ra đến giữa sông thì xe dừng lại làm cả đám vừa mắc cười vừa thấy lo lo không biết ảnh có mãi mãi tuổi 28 ở Nam Cát Tiên không. Nhưng cuối cùng anh cũng đi được gần đến bờ bên kia rồi vòng lại một cách an toàn. Anh trai còn lại lại được chọc nát mặt do cái tội chỉ nói thôi chứ chưa làm được, trong khi người ta không nói gì thì đã đi đến bờ bên kia. Tối đến, sau bữa cơm chay ngon lành và chồng chén rửa rất to, cả đám chơi trò Đông Tây Nam Bắc. Mục tiêu của trò là gợi ý để nhận ra được người yêu trong tương lai. Nhà tiên tri sẽ dẫn dắt bằng 5 câu hỏi, sau đó mỗi người chơi sẽ chọn ngẫu nhiên một trong 4 hướng Đông – Tây – Nam – Bắc và số tuổi bất kỳ, nhà tiên tri sẽ mở cái ĐTNB với số lần theo số tuổi rồi nhìn vào hướng mà người chơi đưa ra rồi nói câu trả lời. 5 câu hỏi bao gồm Bạn gặp người yêu trong tình huống nào? Người yêu bạn thích gì? Người yêu bạn ghét gì? Bạn sẽ gặp người yêu trong bao lâu nữa? Người yêu bạn tên gì? Nhà tiên tri đã dặn những người chơi hãy ráng nhớ các manh mối này để nhận ra người yêu tương lai của mình. Đứa thì đang trekking gặp, đứa đang nằm võng thì gặp, đứa thì người yêu ghét ăn hành, đứa thì người yêu ghét nói nhảm, đứa thì 50 năm nữa mới gặp được người yêu, lại có đứa thì gặp rồi mà không nhận ra. Nói chứ biết đâu trúng ha. Đêm xuống, cả đám kéo giường tre ra giữa sân nằm ngắm sao. Trời lạnh, sương xuống làm ẩm lại mớ tóc gội khô chưa bao lâu, mà cả đám cũng ăn dầm nằm dề tới khuya ơi là khuya. Bật lại những bản nhạc về sao đêm, những bản nhạc xưa cái thời mà không có bao nhiêu lựa chọn để nghe, nên cứ bật bài nào là biết bài đó. Không nhớ kỷ niệm cụ thể là gì nhưng cứ thấy xúc động quá chừng. Rồi có 3 đứa thấy được sao băng, đối với mình thì đây là lần đầu tiên trong 27 năm được thấy sao băng, lần thứ nhất thấy và mình nói là để lần thứ hai sẽ cố gắng ước thiệt lẹ. Rồi ai ngờ đâu ông trời cho thấy lần thứ hai, mà cũng không kịp ước. Mà mình nghĩ đó cũng là điều kỳ diệu rồi, trong một đêm mà thấy sao băng tới hai lần, nói vậy sợ mấy đứa còn lại ghen quá vì nằm không đúng hướng để thấy, hoặc là chưa có duyên thấy. À phải kể chứ không sẽ quên về hai em chó, một em tên là Kaya không biết có ghi đúng không và một em tên là Chú Ý. Hai em là mẹ con, rất hiền lành và thân thiện với khách. Kaya có nghĩa tình yêu, và Chú Ý có nghĩa là….chú ý. Hai đứa lúc nào cũng quấn với nhau, chơi bời, giỡn hớt, mà mình để ý không biết có phải tự mãn không mà thấy đám mình đi đâu là hai em theo đó. Vui nhất là khi tụi mình đi chơi hai ẻm đi theo dẫn đường. Nhớ cách đây 2 năm, mình từng xuống đây gặp 2 ẻm, lúc đó trời đã khuya tụi mình đi ra ngoài chơi, rồi trên đường về thấy hơi ghê ghê vì đường vắng quá, đang ớn lạnh thì thấy bóng 2 em từ xa bay lại để dẫn tụi mình về, thương gì đâu. Rồi hôm qua, khi tụi mình ra cửa về, hai ẻm chạy theo tiễn, sao cái miền đất gì mà đầy yêu thương thế này. Buổi tối Nô-en tụi mình phụ anh trai quê làm lửa trại, lần đầu tiên mình tham gia trực tiếp trong vụ này, dù không giúp gì được nhiều ngoài chuyện đi ra đi vô nhà kho lấy hết món này đến món khác ra để giẫy cỏ mà không được, nhưng cũng thấy rất chi là vui khi lửa cháy lên. Mượn câu mô tả của La Vie Est Belle để kết bài nhé “Đã mất công đến được đây rồi, hà cớ gì ta không rong chơi với chính mình và tự nhiên cây cỏ, hà cớ gì ta phải chạy ngược chạy xuôi? Có bao lần trong đời ta cảm thấy thả trôi những phiền muộn nghĩ suy trong những giản dị của đời thường và hồn nhiên cỏ hoa?” Ừ, tụi mình đã thực sự có những ngày được thả trôi những phiền muộn để tận hưởng từng giây phút được ở bên nhau ngay ở đây và lúc này, để vui và lại làm trẻ thơ. Nhớ một đứa trong nhóm đã trả lời khi mình bảo là chưa có dịp dẫn tụi nó đi lòng vòng khu này, “đối với tui vậy chỉ cần ở đây thôi là đủ!” À và một điều cuối cùng là, đối với trẻ con thì điều kỳ diệu nào cũng có thể xảy ra, và La Vie Est Belle đã mang đứa trẻ ấy trở lại trong mình 🙂 Người chụp hình Tuệ Cát Vương Thảo Vy
Mã hàng 9786049693212 Tên Nhà Cung Cấp AZ Việt Nam Tác giả Dương Minh Tuấn NXB NXB Văn Học Năm XB 2018 Trọng lượng gr 300 Hình thức Bìa Mềm Sản phẩm bán chạy nhất Top 100 sản phẩm Truyện ngắn - Tản Văn bán chạy của tháng Giá sản phẩm trên đã bao gồm thuế theo luật hiện hành. Bên cạnh đó, tuỳ vào loại sản phẩm, hình thức và địa chỉ giao hàng mà có thể phát sinh thêm chi phí khác như Phụ phí đóng gói, phí vận chuyển, phụ phí hàng cồng kềnh,... Những Đứa Trẻ Không Bao Giờ Lớn “Tôi muốn quay ngược thời gian và trở lại tuổi thơ. Khi bố là “Anh hùng” và “Tình yêu” là cái ôm của mẹ. “Nơi cao nhất trên thế giới này” là “Bờ vai của bố” Điều duy nhất có thể gây “Đau đớn” và “Xước đầu gối” Thứ duy nhất “Vỡ vụn” là đồ chơi. Và khi “Tạm biệt” có nghĩa là “Hẹn gặp lại vào ngày mai” Gần 2 năm sau khi ra mắt cuốn sách đầu tay “Lạc quan gặp niềm vui ở quán nỗi buồn và những chuyện chưa kể”, Dương Minh Tuấn – chàng bác sĩ đáng yêu nhất Vịnh Bắc Bộ đã quyết định nghỉ việc, dành ra gần nửa năm để một mình đi lang thang khắp các vùng miền của Việt Nam, trải nghiệm thêm nhiều những câu chuyện và bài học khác của cuộc đời trước khi trở về Hà Nội. Và sau những trải nghiệm đó, Tuấn trở lại với độc giả bằng cuốn sách mới mang tên “Những đứa trẻ không bao giờ lớn” của mình. “Những đứa trẻ không bao giờ lớn” là tuyển tập tản văn về những “đứa trẻ” cậu đã có duyên gặp gỡ như thế trên chặng đường trở thành “người lớn”. Vẫn bằng giọng văn nhẹ nhàng, tình cảm, lối dẫn dắt đơn giản nhưng dễ đi vào lòng người, Tuấn dẫn dắt người đọc đi cùng mình qua từng mẩu chuyện nhỏ cậu quan sát thấy trong cuộc sống muôn màu, để họ thấy thấp thoáng đâu đó bóng dáng của chính mình, một lần biết đồng điệu với tâm tư của một người trẻ đang bước vào đời với đầy nhiệt huyết, đam mê và yêu thương mãnh liệt. Là khi cậu nhận ra có trải qua bao biến cố của cuộc đời, chai sạn rồi trưởng thành lên bao nhiêu, vẫn có lúc cậu thấy mình như một đứa trẻ ngây ngô và hồn nhiên, dễ tổn thương nhưng cũng mau lành, dễ giận mà cũng mau quên,... luôn muốn được ai đó đến ôm cậu mà vỗ về. Là khi chàng trai ấy nhận ra càng lớn, chúng ta sẽ càng muốn quay trở lại với những tháng ngày tuổi thơ hồn nhiên và vô tư, khi chúng ta luôn sống hết mình và không cần lo lắng đến tương lai hay hiện tại. Nhưng điều đó là không thể, nên chúng ta phải học cách đối diện với những mất mát, tổn thương, nước mắt để cứng cáp hơn, mạnh mẽ hơn. Bởi tuổi trẻ không đau đớn, bâng khuâng sao gọi là tuổi trẻ. Nếu không hết mình sau này hối hận cũng đã muộn màng. Dành tặng cho tất cả những ai yêu mến Tuấn, chúng ta hãy dành vài phút trong cuộc sống ồn ào, vội vã này; tạm gạt bỏ những mỏi mệt của việc trở thành một người trưởng thành để dám một lần biết sống ngây thơ, sống hồn nhiên đơn giản, biết chân thật, biết yêu thương chân thành, như ta đã từng như thế.
Ebook Sách – Những Đứa Trẻ Không Bao Giờ Lớn Tái Bản pdf review doc epub prc mobi word wattpad audio mp3 sách nói đọc online Tác giả Dương Minh Tuấn. 👉 TẢI SÁCH Sách – Những Đứa Trẻ Không Bao Giờ Lớn Tái Bản ebook review pdf dowload Tác giả Dương Minh Tuấn trong danh mục Sách Văn Học đang sale off còn ₫ với hơn 28 lượt yêu thích đã được bán ra 256 cuốn, cùng với 92 nhận xét, đánh giá từ độc giả. ☑ ĐỌC THỬ 2. Review Sách – Những Đứa Trẻ Không Bao Giờ Lớn Tái Bản pdf Sách – Những Đứa Trẻ Không Bao Giờ Lớn Tái Bản ebook pdf review dowload tác giả Dương Minh Tuấn, Danh Mục Sách Văn Học Thương hiệu Dương Minh Tuấn Kho hàng 22 . ” Những Đứa Trẻ Không Bao Giờ Lớn Tái Bản” Quà tặng Tặng kèm 01 Bookmark Tên tác giả Dương Minh Tuấn Thương hiệu Người Trẻ Việt Khổ sách 13× cm Số trang 232 trang Nhà xuất bản Văn Học Giá Thể loại Tản Văn Dự kiến phát hành 05/05/2021 Mã ISBN 9786043232271 Mã Công ty 8935325000492 “Tôi muốn quay ngược thời gian và trở lại tuổi thơ. Khi “Bố” là “Anh hùng và “Tình yêu” là “Cái ôm của mẹ”. “Nơi cao nhất trên thế giới này” là “Bờ vai của bố”. Điều duy nhất có thể gây “đau đớn” là “Xước đầu gối”. Thứ duy nhất “Vỡ vụn” là “Đồ chơi”. Và khi… “Tạm biệt” có nghĩa là “ Hẹn gặp lại vào ngày mai”. Cách đây 3 năm, khi mới phát hành, đoạn văn trích trong cuốn "Những đứa trẻ không bao giờ lớn" đã trở thành hot trend, được rất nhiều độc giả chia sẻ. Cuốn sách năm ấy cũng trở thành hiện tượng, lọt bảng xếp hạng của rất nhiều trang bán sách. Lần này, Những đứa trẻ không bao giờ lớn trở lại với bạn đọc với diện mạo trưởng thành hơn, chín chắn hơn, chắc chắn sẽ mang lại một cảm xúc mới cho những ai từng yêu mến cuốn sách và tác giả Dương Minh Tuấn. Xin trích lại một review vô cùng chân thật và đầy đủ của một bạn đọc để mọi người có cái nhìn khác về cuốn sách ý nghĩa này "Cuốn sách Những đứa trẻ không bao giờ lớn mở đầu với lời đề từ đầy chiêm nghiệm, có lẽ sẽ không khó đoán, màu sắc trầm mặc lạnh lẽo của cô đơn, của thương nhớ, của đắng cay… sẽ bao trùm lên từng trang từng trang của cuốn sách này. Lần đầu tiên mình thấy một cuốn tản văn Việt Nam mà người viết không phải nhà văn, mà là Bác Sĩ. Nghe là đã thấy nhiều câu chuyện rồi. Và đúng như vậy thật, một nhà văn sẽ kể cho cậu nghe những cuộc đời, nhưng một anh bác sĩ sẽ kể cho cậu nghe rất nhiều những cuộc đời trong Bệnh Viện. Mà bênh viện thì,… mọi người biết rồi đấy! Cuốn sách là những dòng tản mạn, lúc ngắn, lúc dài về những chuyện đã trải qua. Về những người từng gặp, những cuộc đời, những số phận, những suy tư, tâm sự của một Bác Sĩ. Một con người, chưa già nhưng cũng đã ở tuổi mà sóng gió cũng đã trải qua không ít. Có lẽ ở độ tuổi 28, tuổi trưởng thành, dù đã lập gia đình hay chưa, thì cũng chẳng ai còn ngây thơ vô tư được nữa. Từng đó tuổi, nếm đủ ngọt bùi đắng cay, đã trầm mặc và nhiều tâm sự. Trong cuốn sách này, tác giả trải lòng lòng về những tâm sự ấy. Tâm sự gia đình, tuổi thơ, quá khứ, bạn bè, và tất nhiên, cả nghề y. Có lẽ hiếm khi chúng ta được nghe nhiều câu chuyện về bệnh viện cùng một lúc đến vậy. Một người phụ nữa Cà Mau nhập viện vì hen suyễn. Anh chồng bị tật một chân lếch thếch dẫn 3 đứa trẻ theo. Một đứa còn ẵm trên tay. Quần áo không biết bao nhiêu mảnh vá, rách tới nỗi làm rơi 2 triệu vừa đi vay. Một anh bác sĩ dành trọn tâm huyết cho nghề, qua đời khi đang làm tình nguyện. Ông chồng có người vợ nằm liệt giường, một mình làm trụ cột kinh tế, tìm đến bàn nhậu như giải khuây rồi lại thành nghiện rượu, nhập viện rồi có mấy ông bạn nhậu đến thăm. Lúc tỉnh vẫn nói cười hẹn ngày tái ngộ bên ly rượu, rồi qua đời ngay lúc những ông bạn vẫn chưa về. Một anh bạn bị tai nạn nằm liệt một chỗ, mất ngay khi người bạn bác sĩ chưa dứt lời tâm sự. Hay vô vàn những mảnh đời bi thương khác mà chắc ai cũng đã từng chứng kiến hoặc nghe qua. Giữa dòng đời đầy rẫy bất công, nhiều khi mình nghĩ sao cuộc sống này nó vô nghĩa thế, mạng sống của một con người lắm khi cũng chẳng hơn một ngọn cỏ là bao. Đã vậy còn ngày ngày đối mặt với biết bao giả dối, đắng cay, bi kịch nhiều khi không đến từ tử thần, mà đến từ chính đồng loại, chính người thân, thậm chí chính bản thân mình, làm con người ta méo mó cả nhân hình, nhân dạng, hoặc là giả dối với chính cảm xúc của mình “Chúng mình sống làm sao để không phải mang quá nhiều mặt nạ bây giờ” Một trăn trở nghe thôi cũng thấy đau lòng. Người ta phải đeo nhiều mặt nạ quá, lớp này chồng lớp kia, có lúc nào được tháo hết. Mà có khi đến cuối cùng lại không biết đâu mới là gương mặt thật của chính mình. Người ta không nhớ mình đã đánh mất bản thân như thế nào, lúc chơi vơi lại thèm về quá khứ. Như anh bác sĩ Tuấn nhớ cái se lạnh của Hà Nội, nhớ những tiếng người Hà Nội, nhớ bát phở Hà Nội. Như bất cứ ai cũng nhớ nhà, nhớ quê. Thèm cảm giác bình yên, che trở. Thèm những khoảng thời gian cùng bạn bè nói cười, không phải lúc nào cũng là chuyện vui, nhưng đều là những chân thật. Những bóng dáng bạn bè mà có thể sau này chẳng còn được gặp lại bao giờ… Ấy thế nhưng cuốn sách này cũng không phải toàn viết về những điều đau khổ. Chúng ta vẫn đọc được trong đó những mẩu chuyện không nhớ ngày tháng năm, chỉ nhớ nó cũng thú vị, hài hước, hạnh phúc, nhiều khi làm mình ấm lòng. Tô thêm những màu ấm áp tươi sáng cho bức tranh không phải toàn màu đen.
Giới thiệu sách Những Đứa Trẻ Không Bao Giờ Lớn“Tôi muốn quay ngược thời gian và trở lại tuổi thơ. Khi “Bố” là “Anh hùng và “Tình yêu” là “Cái ôm của mẹ”. “Nơi cao nhất trên thế giới này” là “Bờ vai của bố”. Điều duy nhất có thể gây “đau đớn” là “Xước đầu gối”. Thứ duy nhất “Vỡ vụn” là “Đồ chơi”. Và khi... “Tạm biệt” có nghĩa là “ Hẹn gặp lại vào ngày mai”. Cách đây 3 năm, khi mới phát hành, đoạn văn trích trong cuốn "Những đứa trẻ không bao giờ lớn" đã trở thành hot trend, được rất nhiều độc giả chia sẻ. Cuốn sách năm ấy cũng trở thành hiện tượng, lọt bảng xếp hạng của rất nhiều trang bán sách. Lần này, Những đứa trẻ không bao giờ lớn trở lại với bạn đọc với diện mạo trưởng thành hơn, chín chắn hơn, chắc chắn sẽ mang lại một cảm xúc mới cho những ai từng yêu mến cuốn sách và tác giả Dương Minh Tuấn. Xin trích lại một review vô cùng chân thật và đầy đủ của một bạn đọc để mọi người có cái nhìn khác về cuốn sách ý nghĩa này "Cuốn sách Những đứa trẻ không bao giờ lớn mở đầu với lời đề từ đầy chiêm nghiệm, có lẽ sẽ không khó đoán, màu sắc trầm mặc lạnh lẽo của cô đơn, của thương nhớ, của đắng cay… sẽ bao trùm lên từng trang từng trang của cuốn sách này. Lần đầu tiên mình thấy một cuốn tản văn Việt Nam mà người viết không phải nhà văn, mà là Bác Sĩ. Nghe là đã thấy nhiều câu chuyện rồi. Và đúng như vậy thật, một nhà văn sẽ kể cho cậu nghe những cuộc đời, nhưng một anh bác sĩ sẽ kể cho cậu nghe rất nhiều những cuộc đời trong Bệnh Viện. Mà bênh viện thì,… mọi người biết rồi đấy! Cuốn sách là những dòng tản mạn, lúc ngắn, lúc dài về những chuyện đã trải qua. Về những người từng gặp, những cuộc đời, những số phận, những suy tư, tâm sự của một Bác Sĩ. Một con người, chưa già nhưng cũng đã ở tuổi mà sóng gió cũng đã trải qua không ít. Có lẽ ở độ tuổi 28, tuổi trưởng thành, dù đã lập gia đình hay chưa, thì cũng chẳng ai còn ngây thơ vô tư được nữa. Từng đó tuổi, nếm đủ ngọt bùi đắng cay, đã trầm mặc và nhiều tâm sự. Trong cuốn sách này, tác giả trải lòng lòng về những tâm sự ấy. Tâm sự gia đình, tuổi thơ, quá khứ, bạn bè, và tất nhiên, cả nghề y. Có lẽ hiếm khi chúng ta được nghe nhiều câu chuyện về bệnh viện cùng một lúc đến vậy. Một người phụ nữa Cà Mau nhập viện vì hen suyễn. Anh chồng bị tật một chân lếch thếch dẫn 3 đứa trẻ theo. Một đứa còn ẵm trên tay. Quần áo không biết bao nhiêu mảnh vá, rách tới nỗi làm rơi 2 triệu vừa đi vay. Một anh bác sĩ dành trọn tâm huyết cho nghề, qua đời khi đang làm tình nguyện. Ông chồng có người vợ nằm liệt giường, một mình làm trụ cột kinh tế, tìm đến bàn nhậu như giải khuây rồi lại thành nghiện rượu, nhập viện rồi có mấy ông bạn nhậu đến thăm. Lúc tỉnh vẫn nói cười hẹn ngày tái ngộ bên ly rượu, rồi qua đời ngay lúc những ông bạn vẫn chưa về. Một anh bạn bị tai nạn nằm liệt một chỗ, mất ngay khi người bạn bác sĩ chưa dứt lời tâm sự. Hay vô vàn những mảnh đời bi thương khác mà chắc ai cũng đã từng chứng kiến hoặc nghe qua. Giữa dòng đời đầy rẫy bất công, nhiều khi mình nghĩ sao cuộc sống này nó vô nghĩa thế, mạng sống của một con người lắm khi cũng chẳng hơn một ngọn cỏ là bao. Đã vậy còn ngày ngày đối mặt với biết bao giả dối, đắng cay, bi kịch nhiều khi không đến từ tử thần, mà đến từ chính đồng loại, chính người thân, thậm chí chính bản thân mình, làm con người ta méo mó cả nhân hình, nhân dạng, hoặc là giả dối với chính cảm xúc của mình “Chúng mình sống làm sao để không phải mang quá nhiều mặt nạ bây giờ” Một trăn trở nghe thôi cũng thấy đau lòng. Người ta phải đeo nhiều mặt nạ quá, lớp này chồng lớp kia, có lúc nào được tháo hết. Mà có khi đến cuối cùng lại không biết đâu mới là gương mặt thật của chính mình. Người ta không nhớ mình đã đánh mất bản thân như thế nào, lúc chơi vơi lại thèm về quá khứ. Như anh bác sĩ Tuấn nhớ cái se lạnh của Hà Nội, nhớ những tiếng người Hà Nội, nhớ bát phở Hà Nội. Như bất cứ ai cũng nhớ nhà, nhớ quê. Thèm cảm giác bình yên, che trở. Thèm những khoảng thời gian cùng bạn bè nói cười, không phải lúc nào cũng là chuyện vui, nhưng đều là những chân thật. Những bóng dáng bạn bè mà có thể sau này chẳng còn được gặp lại bao giờ… Ấy thế nhưng cuốn sách này cũng không phải toàn viết về những điều đau khổ. Chúng ta vẫn đọc được trong đó những mẩu chuyện không nhớ ngày tháng năm, chỉ nhớ nó cũng thú vị, hài hước, hạnh phúc, nhiều khi làm mình ấm lòng. Tô thêm những màu ấm áp tươi sáng cho bức tranh không phải toàn màu đen. Chuyện anh bác sĩ Tuấn dặn bệnh nhân giảm cân khoa học đi tìm mua giảm cân. Đôi vợ chồng già đi tuần trăng mật không may ăn phải đồ ăn bẩn, đau bụng quá phải chạy vào viện, những lúc bụng quặn lên vẫn nắm chặt tay nhau… Hoặc thậm chí ngay trong khoảng thời gian đen tối nhất, thậm chí biết chắc cái chết sắp đến, những con người trong câu chuyện vẫn đầy lạc quan. Lạc quan kể chuyện buồn, cách họ lạc quan chắc sẽ làm những người khỏe mạnh như chúng ta phải rơi nước mắt. Đó, chúng ta vẫn còn rất nhiều lý do để vui vẻ, một trong đó là tự nghĩ mình là người vui vẻ, đơn giản đúng không. Với mình, đây là một cuốn sách đáng đọc, đáng suy ngẫm vì chứa nhiều bài học, giá trị cho cuộc sống. Đôi lúc mình tìm đọc lại để thấy đồng cảm hơn, lấy lại chút niềm vui và niềm tin với cuộc đời khi ngoài kia là quá nhiều khắc nghiệt và mệt mỏi. Cảm ơn cuốn sách, cảm ơn anh Tuấn đã cho mình thật nhiều trải nghiệm về cuộc đời!"Thông tin tác giả Dương Minh TuấnDương Minh Tuấn Hay được biết đến với biệt danh Pu Tuấn, là một bác sĩ trẻ người Hà Nội. Sau khi tốt nghiệp trường Đại học Y Hà Nội, Tuấn công tác tại Bệnh viện Bạch Mai, sau đó tình nguyện xung phong về một bệnh viện miền núi của huyện Minh Hóa, tỉnh Quảng Bình. Trong đợt dịch Covid-19 diễn ra tại Sài Gòn vừa qua, bác sĩ Dương Minh Tuấn cùng đoàn y tế huyện Minh Hóa, Quảng Bình tiếp tục tình nguyện lên đường, tham gia công tác chống Những Đứa Trẻ Không Bao Giờ Lớn của tác giả Dương Minh Tuấn, có bán tại Nhà sách online NetaBooks với ưu đãi Bao sách miễn phí và Gian hàng NetaBooks tại Tiki với ưu đãi Bao sách miễn phí và tặng Bookmark
“Tôi muốn quay ngược thời gian và trở lại tuổi thơ. Khi “Bố” là “Anh hùng và “Tình yêu” là “Cái ôm của mẹ”. “Nơi cao nhất trên thế giới này” là “Bờ vai của bố”. Điều duy nhất có thể gây “đau đớn” là “Xước đầu gối”. Thứ duy nhất “Vỡ vụn” là “Đồ chơi”. Và khi... “Tạm biệt” có nghĩa là “ Hẹn gặp lại vào ngày mai”. Cách đây 3 năm, khi mới phát hành, đoạn văn trích trong cuốn "Những đứa trẻ không bao giờ lớn" đã trở thành hot trend, được rất nhiều độc giả chia sẻ. Cuốn sách năm ấy cũng trở thành hiện tượng, lọt bảng xếp hạng của rất nhiều trang bán sách. Lần này, Những đứa trẻ không bao giờ lớn trở lại với bạn đọc với diện mạo trưởng thành hơn, chín chắn hơn, chắc chắn sẽ mang lại một cảm xúc mới cho những ai từng yêu mến cuốn sách và tác giả Dương Minh Tuấn. Xin trích lại một review vô cùng chân thật và đầy đủ của một bạn đọc để mọi người có cái nhìn khác về cuốn sách ý nghĩa này "Cuốn sách Những đứa trẻ không bao giờ lớn mở đầu với lời đề từ đầy chiêm nghiệm, có lẽ sẽ không khó đoán, màu sắc trầm mặc lạnh lẽo của cô đơn, của thương nhớ, của đắng cay… sẽ bao trùm lên từng trang từng trang của cuốn sách này. Lần đầu tiên mình thấy một cuốn tản văn Việt Nam mà người viết không phải nhà văn, mà là Bác Sĩ. Nghe là đã thấy nhiều câu chuyện rồi. Và đúng như vậy thật, một nhà văn sẽ kể cho cậu nghe những cuộc đời, nhưng một anh bác sĩ sẽ kể cho cậu nghe rất nhiều những cuộc đời trong Bệnh Viện. Mà bênh viện thì,… mọi người biết rồi đấy! Cuốn sách là những dòng tản mạn, lúc ngắn, lúc dài về những chuyện đã trải qua. Về những người từng gặp, những cuộc đời, những số phận, những suy tư, tâm sự của một Bác Sĩ. Một con người, chưa già nhưng cũng đã ở tuổi mà sóng gió cũng đã trải qua không ít. Có lẽ ở độ tuổi 28, tuổi trưởng thành, dù đã lập gia đình hay chưa, thì cũng chẳng ai còn ngây thơ vô tư được nữa. Từng đó tuổi, nếm đủ ngọt bùi đắng cay, đã trầm mặc và nhiều tâm sự. Trong cuốn sách này, tác giả trải lòng lòng về những tâm sự ấy. Tâm sự gia đình, tuổi thơ, quá khứ, bạn bè, và tất nhiên, cả nghề y. Có lẽ hiếm khi chúng ta được nghe nhiều câu chuyện về bệnh viện cùng một lúc đến vậy. Một người phụ nữa Cà Mau nhập viện vì hen suyễn. Anh chồng bị tật một chân lếch thếch dẫn 3 đứa trẻ theo. Một đứa còn ẵm trên tay. Quần áo không biết bao nhiêu mảnh vá, rách tới nỗi làm rơi 2 triệu vừa đi vay. Một anh bác sĩ dành trọn tâm huyết cho nghề, qua đời khi đang làm tình nguyện. Ông chồng có người vợ nằm liệt giường, một mình làm trụ cột kinh tế, tìm đến bàn nhậu như giải khuây rồi lại thành nghiện rượu, nhập viện rồi có mấy ông bạn nhậu đến thăm. Lúc tỉnh vẫn nói cười hẹn ngày tái ngộ bên ly rượu, rồi qua đời ngay lúc những ông bạn vẫn chưa về. Một anh bạn bị tai nạn nằm liệt một chỗ, mất ngay khi người bạn bác sĩ chưa dứt lời tâm sự. Hay vô vàn những mảnh đời bi thương khác mà chắc ai cũng đã từng chứng kiến hoặc nghe qua. Giữa dòng đời đầy rẫy bất công, nhiều khi mình nghĩ sao cuộc sống này nó vô nghĩa thế, mạng sống của một con người lắm khi cũng chẳng hơn một ngọn cỏ là bao. Đã vậy còn ngày ngày đối mặt với biết bao giả dối, đắng cay, bi kịch nhiều khi không đến từ tử thần, mà đến từ chính đồng loại, chính người thân, thậm chí chính bản thân mình, làm con người ta méo mó cả nhân hình, nhân dạng, hoặc là giả dối với chính cảm xúc của mình “Chúng mình sống làm sao để không phải mang quá nhiều mặt nạ bây giờ” Một trăn trở nghe thôi cũng thấy đau lòng. Người ta phải đeo nhiều mặt nạ quá, lớp này chồng lớp kia, có lúc nào được tháo hết. Mà có khi đến cuối cùng lại không biết đâu mới là gương mặt thật của chính mình. Người ta không nhớ mình đã đánh mất bản thân như thế nào, lúc chơi vơi lại thèm về quá khứ. Như anh bác sĩ Tuấn nhớ cái se lạnh của Hà Nội, nhớ những tiếng người Hà Nội, nhớ bát phở Hà Nội. Như bất cứ ai cũng nhớ nhà, nhớ quê. Thèm cảm giác bình yên, che trở. Thèm những khoảng thời gian cùng bạn bè nói cười, không phải lúc nào cũng là chuyện vui, nhưng đều là những chân thật. Những bóng dáng bạn bè mà có thể sau này chẳng còn được gặp lại bao giờ… Ấy thế nhưng cuốn sách này cũng không phải toàn viết về những điều đau khổ. Chúng ta vẫn đọc được trong đó những mẩu chuyện không nhớ ngày tháng năm, chỉ nhớ nó cũng thú vị, hài hước, hạnh phúc, nhiều khi làm mình ấm lòng. Tô thêm những màu ấm áp tươi sáng cho bức tranh không phải toàn màu đen. Chuyện anh bác sĩ Tuấn dặn bệnh nhân giảm cân khoa học đi tìm mua giảm cân. Đôi vợ chồng già đi tuần trăng mật không may ăn phải đồ ăn bẩn, đau bụng quá phải chạy vào viện, những lúc bụng quặn lên vẫn nắm chặt tay nhau… Hoặc thậm chí ngay trong khoảng thời gian đen tối nhất, thậm chí biết chắc cái chết sắp đến, những con người trong câu chuyện vẫn đầy lạc quan. Lạc quan kể chuyện buồn, cách họ lạc quan chắc sẽ làm những người khỏe mạnh như chúng ta phải rơi nước mắt. Đó, chúng ta vẫn còn rất nhiều lý do để vui vẻ, một trong đó là tự nghĩ mình là người vui vẻ, đơn giản đúng không. Với mình, đây là một cuốn sách đáng đọc, đáng suy ngẫm vì chứa nhiều bài học, giá trị cho cuộc sống. Đôi lúc mình tìm đọc lại để thấy đồng cảm hơn, lấy lại chút niềm vui và niềm tin với cuộc đời khi ngoài kia là quá nhiều khắc nghiệt và mệt mỏi. Cảm ơn cuốn sách, cảm ơn anh Tuấn đã cho mình thật nhiều trải nghiệm về cuộc đời!" - Hệ thống nhà sách Fahasa toàn quốc - Hệ thống nhà sách Phương Nam toàn quốc - Hệ thống nhà sách Tiền Phong toàn quốc - Hệ thống nhà sách ADC khu vực Hà Nội - Hệ thống nhà sách Thăng Long Thành phố Hồ Chí Minh - Hệ thống nhà sách Cá Chép toàn quốc - Hệ thống nhà sách Tân Việt khu vực Hà Nội - Nhà sách Ngân Nga - Số 7 Đinh Lễ - Nhà sách Lâm - số 3 Đinh Lễ - Nhà sách Huy Hoàng - số 3 Đinh Lễ * Tuyển đại lý - Chiết khấu hấp dẫn - Hotline 090 4351818 Bước 1 Truy cập website và lựa chọn sản phẩm cần mua để mua hàng Bước 2 Click vào sản phẩm muốn mua, màn hình hiển thị ra popup với các lựa chọn sau - Nếu bạn muốn tiếp tục mua hàng Bấm vào phần tiếp tục mua hàng dể lựa chọn thêm sản phẩm vào giỏ hàng. - Nếu bạn muốn xem giỏ hàng để cập nhật sản phẩm Bấm vào xem giỏ hàng. - Nếu bạn muốn đặt hàng và thanh toán cho sản phẩm này vui lòng bấm vào Đặt hàng và thanh toán. Bước 3 Lựa chọn thông tin tài khoản thanh toán - Nếu bạn đã có tài khoản, vui lòng nhật thông tin tên đăng nhập là email và mật khẩu vào mục đã có tài khoản trên hệ thống. - Nếu bạn chưa có tài khoản và muốn đăng ký tài khoản vui lòng điền các thông tin các nhân để tiếp tục đăng ký tài khoản. Khi có tài khoản bạn sẽ dễ dàng theo dõi được đơn hàng của mình. - Nếu bạn muốn mua hàng mà không cần tài khoản vui lòng nhấp chuột vào mục đặt hàng không cần tài khoản Bước 4 Điền các thông tin của bạn để nhận đơn hàng. Lựa chọn hình thức thanh toán và vận chuyển cho đơn hàng của mình Bước 5 Xem lại thông tin đặt hàng, điền chú thích và gửi đơn hàng Sau khi nhận được đơn hàng bạn gửi, chúng tôi sẽ liên hệ bằng cách gọi điện lại để xác nhận đơn hàng và địa chỉ của bạn. Trân trọng cảm ơn
những đứa trẻ không bao giờ lớn